Thẩm Khê cầm micro, im lặng vài giây.
Sau đó cô nói:
“Vì tôi từng cho một người rất nhiều cơ hội.”
“Nhưng có những người không xứng đáng với cơ hội.”
“Vậy nên tôi chọn bảo vệ những người xứng đáng được bảo vệ hơn.”
Câu trả lời này rất nhanh lên hot search.
Nhiều người khen cô tỉnh táo, mạnh mẽ, có trách nhiệm.
Cũng có người đào lại chuyện bữa tiệc ly hôn ở Vân Đỉnh Các, cảm thán:
[Đây mới là nữ chính đời thực. Không khóc lóc níu kéo, trực tiếp rút vốn, rút bảo lãnh, giao chứng cứ.] [Nhà họ Đường đúng là ăn cơm của người ta còn đập bát của người ta.] [Ba năm làm bảo mẫu miễn phí cho đám người đó, cuối cùng một cú lật bàn quá đã.] [May mà cô ấy ly hôn. Nếu không Thẩm thị cũng bị kéo xuống nước.]Thẩm Khê đọc vài bình luận, chỉ cười rồi tắt điện thoại.
Cô không cần người ngoài hiểu hết ba năm đó.
Cô chỉ cần chính mình đã bước ra.
Chiều hôm ấy, cô rời khỏi tòa nhà Thẩm thị, chuẩn bị đến thăm ông ngoại.
Xe vừa ra khỏi cổng, tài xế bỗng giảm tốc.
“Cô Thẩm, phía trước hình như có người.”
Thẩm Khê nhìn qua cửa kính.
Bên đường, Đường Minh Lỗi đứng dưới bóng cây.
Anh ta đã được tại ngoại trong thời gian chờ xử lý một phần thủ tục sau phiên phúc thẩm, nhưng cả người tiều tụy đến mức gần như không nhận ra.
Bộ vest cũ rộng thùng thình trên người.
Mái tóc rối bời.
Ánh mắt khi nhìn thấy xe của cô bỗng sáng lên.
Anh ta chạy tới, nhưng bị bảo vệ chặn lại.
“Khê Khê!”
Anh ta gọi lớn.
“Anh chỉ muốn nói với em một câu thôi!”
Thẩm Khê hạ cửa kính xuống một nửa.
Gió chiều thổi vào, mang theo chút hơi nóng cuối hạ.
Đường Minh Lỗi nhìn cô.
Người phụ nữ trong xe vẫn đẹp như trong ký ức, nhưng đã không còn thuộc về anh ta.
Anh ta run giọng:
“Anh hối hận rồi.”
Ba chữ này, nếu đặt vào ba năm trước, có lẽ Thẩm Khê sẽ mềm lòng.
Nếu đặt vào một năm trước, có lẽ cô sẽ rơi nước mắt.
Nếu đặt vào ngày vừa ly hôn, có lẽ trái tim cô vẫn đau một chút.
Nhưng bây giờ, cô chỉ thấy rất xa lạ.
Thẩm Khê bình tĩnh hỏi:
“Anh hối hận vì mất tôi, hay hối hận vì mất những thứ tôi mang lại?”
Đường Minh Lỗi há miệng.
Không trả lời được.
Thẩm Khê đã biết đáp án.
Cô khẽ gật đầu với tài xế.
Cửa kính chậm rãi nâng lên.
Đường Minh Lỗi hoảng loạn đập vào cửa xe.
“Khê Khê! Anh thật sự sai rồi! Anh không nên coi thường em, không nên ngoại tình, không nên để mẹ và Vy Vy bắt nạt em. Em cho anh một cơ hội cuối cùng được không? Chỉ một lần thôi!”
Cửa kính đóng kín.
Giọng anh ta bị ngăn bên ngoài, trở nên mơ hồ.
Xe chậm rãi lăn bánh.
Thẩm Khê không quay đầu.
Cô lấy điện thoại ra, thấy một tin nhắn từ số lạ.
[Khê Khê, anh nhớ món canh em nấu.]Cô nhìn hai giây, sau đó bấm chặn.
Một lát sau, cô lại mở album ảnh.
Trong album có một tấm ảnh cũ.
Ngày cưới ba năm trước, cô mặc váy cưới trắng, đứng bên cạnh Đường Minh Lỗi, cười dịu dàng.
Khi đó cô thật sự tin người đàn ông này sẽ cho cô một mái nhà.
Cô nhìn tấm ảnh rất lâu.
Rồi bấm xóa.
Điện thoại hiện lên câu hỏi:
[Bạn có chắc chắn muốn xóa ảnh này không?]Thẩm Khê bấm xác nhận.
Ảnh biến mất.
Giống như giấc mộng cũ cuối cùng cũng tan đi.
Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, nhẹ giọng hỏi:
“Cô Thẩm, đến chỗ Chủ tịch luôn ạ?”
Thẩm Khê nhìn ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ.
Trời rất rộng.
Mây rất sáng.
Cô cong môi.
“Ừ, về nhà.”
Nửa năm sau, bản án của Đường Minh Lỗi có hiệu lực.
Minh Quang Vật Liệu Xây Dựng chính thức phá sản, tài sản còn lại được dùng để bồi thường cho các bên bị thiệt hại và thanh toán lương cho nhân viên.
Triệu Ngọc Hoa và Đường Vy Vy chuyển khỏi căn nhà lớn trước đây, thuê một căn hộ cũ ở ngoại ô.
Triệu Ngọc Hoa không còn những buổi trà chiều khoe khoang con trai tài giỏi.
Đường Vy Vy cũng không còn túi hàng hiệu để đăng mạng.
Thỉnh thoảng có người gặp họ ở chợ, thấy hai mẹ con mặc cả từng đồng tiền rau.
Có người kể lại rằng Triệu Ngọc Hoa từng nhìn thấy một cô gái mặc áo trắng đi ngang qua, chỉ vì bóng lưng hơi giống Thẩm Khê mà bà bật khóc giữa phố.
Nhưng Thẩm Khê chưa từng quay lại.
Cô bận hơn trước rất nhiều.
Quỹ kiểm định an toàn công trình trường học vận hành thuận lợi, nhiều trường cũ được kiểm tra và sửa chữa kịp thời.
Cô cũng chính thức tiếp nhận một phần công việc trong tập đoàn Thẩm thị.
Không còn ai gọi cô là “vợ của Đường Minh Lỗi”.
Chaporia
Bình Luận (0)