Nhưng với kẻ tham lam, mềm lòng chính là đưa dao cho họ.
Thấy tôi xoay người định đi, mẹ Bùi bỗng hạ giọng.
“Tri Hòa.”
“Dì biết con tức giận.”
“Nhưng con và Tự Bạch yêu nhau nhiều năm như vậy.”
“Con thật sự nỡ nhìn nó sụp đổ sao?”
Tôi dừng bước.
Bà ta tưởng tôi dao động, vội nói tiếp:
“Con bé Tần Chi kia dì không nhận.”
“Trong lòng dì, con mới là con dâu.”
“Chờ Tự Bạch ly hôn, hai đứa vẫn có thể làm lại.”
Tôi quay đầu nhìn bà ta.
“Làm lại?”
“Đúng, làm lại.”
Bà ta cố nặn ra nụ cười.
“Đàn ông từng sai một lần, sau này mới biết quý trọng gia đình.”
Tôi hỏi:
“Vậy nếu ba của Bùi Tự Bạch ở bên ngoài đăng ký kết hôn với cô gái mười tám tuổi, sau đó bảo dì chờ cô ấy hết hứng rồi quay về, dì có làm lại không?”
Sắc mặt bà ta lập tức méo mó.
“Cô nói bậy gì đó!”
Tôi cười lạnh.
“Dì cũng biết ghê tởm à?”
Mẹ Bùi cứng họng.
Tôi không muốn lãng phí thêm thời gian, xoay người đi thẳng vào thang máy.
Trước khi cửa thang máy đóng lại, tôi nghe thấy tiếng bà ta bị bảo vệ mời ra ngoài.
Cũng nghe thấy đám nhân viên xung quanh nhỏ giọng bàn tán.
“Trước đây còn tưởng Bùi tổng tốt lắm.”
“Đúng là biết người biết mặt không biết lòng.”
“Cô Tống ngầu thật.”
Tôi dựa vào vách thang máy.
Lúc cửa khép lại, nụ cười trên mặt tôi mới nhạt đi.
Tôi không hề ngầu.
Tôi cũng từng đau.
Chỉ là tôi hiểu rất rõ.
Đau không thể để người khác thương hại mình.
Đau phải biến thành dao.
Cắt hết những thứ thối rữa ra khỏi cuộc đời mình.
【Chương 7】
Tối hôm đó, tôi nhận được một bưu kiện.
Không có tên người gửi.
Bên trong là một chiếc USB.
Chị Lâm lập tức đề nghị gọi đội an ninh kiểm tra.
Sau khi xác nhận không có nguy hiểm, chúng tôi mở USB trên máy tính riêng.
Trong đó có ba đoạn ghi âm.
Đoạn thứ nhất là giọng Bùi Tự Bạch và mẹ anh ta.
Mẹ Bùi nói:
“Con cứ đăng ký với con bé Tần Chi trước đi. Nó trẻ, dễ dỗ. Nhà nó tuy không bằng Tống gia nhưng có chú làm bên phê duyệt dự án, sau này hữu dụng.”
Bùi Tự Bạch đáp:
“Tri Hòa bên đó thì sao?”
“Cứ kéo đã. Hôn lễ vẫn tổ chức.
Dù sao khách mời đều là người trong giới, chỉ cần con đứng cùng Tống Tri Hòa trước mặt mọi người, bên ngoài vẫn sẽ nhận định Tống thị chống lưng cho con.”
“Còn giấy đăng ký?”
“Không ai biết thì có gì đáng sợ?”
Tôi ngồi trước máy tính, tay lạnh dần.
Hóa ra không chỉ là ngoại tình.
Không chỉ là nhất thời hồ đồ.
Đây là một kế hoạch.
Một kế hoạch vừa muốn lấy danh phận cho Tần Chi, vừa muốn dùng hôn lễ với tôi để tiếp tục hút máu Tống thị.
Đoạn ghi âm thứ hai là giọng Tần Chi.
Cô ta cười nói:
“Anh Bạch, chị Tri Hòa nhìn có vẻ thông minh, không ngờ cũng dễ lừa thật.”
“Anh bảo chị ấy hiểu chuyện, chị ấy liền thật sự hiểu chuyện à?”
Bùi Tự Bạch cười rất nhẹ.
“Cô ấy yêu anh.”
“Người yêu anh luôn dễ mềm lòng.”
Tần Chi hỏi:
“Vậy nếu chị ấy biết em và anh đăng ký rồi thì sao?”
Bùi Tự Bạch đáp:
“Cô ấy sẽ khóc.”
“Nhưng khóc xong vẫn sẽ tha thứ.”
“Cô ấy không rời được anh.”
Đoạn ghi âm dừng lại ở tiếng cười của Tần Chi.
Không lớn.
Nhưng chói tai đến mức khiến ngực tôi nghẹn lại.
Thẩm Mạn đứng cạnh tôi, tức đến mắt đỏ bừng.
“Thứ chó má!”
Tôi không nói gì, mở đoạn thứ ba.
Đoạn này là giọng của một người đàn ông xa lạ.
“Bùi tổng, khoản tiền bên Tống thị chuyển cho dự án A, anh chắc chắn muốn chuyển sang tài khoản bên kia?”
Bùi Tự Bạch nói:
“Chuyển đi.”
“Nhưng giấy tờ…”
“Làm sạch một chút. Đừng để Tri Hòa biết.”
Người đàn ông kia do dự.
“Nếu cô Tống tra ra…”
Bùi Tự Bạch cười.
“Cô ấy sẽ không tra.”
“Cô ấy tin tôi.”
Căn phòng yên tĩnh.
Không ai nói chuyện.
Một lát sau, chị Lâm nhỏ giọng:
“Cô Tống, người gửi USB có lẽ là người nội bộ của Bạch Thịnh.”
Tôi gật đầu.
“Tra nguồn.”
“Nhưng trước tiên gửi bản sao cho luật sư.”
Chị Lâm đáp vâng.
Thẩm Mạn nhìn tôi đầy lo lắng.
“Tri Hòa…”
Tôi biết cô ấy sợ tôi chịu không nổi.
Nhưng kỳ lạ là khi nghe những lời kia, tôi không sụp đổ.
Trái tim giống như đã bị đâm xuyên quá nhiều lần.
Đến cuối cùng, chỉ còn lại một lỗ thủng trống rỗng.
Gió thổi qua.
Không đau nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)