Thảo nào vẻ mặt Hoắc Tự lại đầy oán niệm như vậy.
Thì ra lại là vì nhiệm vụ mà hệ thống giao ép buộc anh.
Vốn dĩ anh đã không muốn dính dáng đến tôi.
Giờ còn phải nhịn khó chịu để tác hợp tôi với Lục Bùi Tri.
10
Cả đêm tôi đều ngủ không ngon.
Trong đầu hiện lên vô số hình ảnh.
Từ sự cô lập của bạn học khi còn nhỏ đến ánh mắt ghét bỏ của bố mẹ và họ hàng.
Từ nhỏ, câu họ thường nói nhất là:
“Rõ ràng đều do cùng một bố mẹ sinh ra, tại sao con và chị gái lại khác nhau nhiều đến vậy?”
Tôi đã cố gắng hết sức để sống tốt.
Nhưng mọi chuyện đều không như ý.
Cho đến khi Hoắc Tự và hệ thống xuất hiện.
Tôi mới biết ý nghĩa tồn tại của mình chẳng qua chỉ là để làm nền cho nữ chính.
Nếu không phải lần đó Hoắc Tự cứu tôi khỏi tay đám côn đồ.
Tôi sẽ giống như cốt truyện trong sách.
Từng bước hắc hóa, trở thành nữ phản diện tội ác tày trời.
Nhưng tôi không muốn trở thành kẻ xấu như vậy.
Là Hoắc Tự đã cứu rỗi tôi.
Thay đổi kết cục hắc hóa của tôi.
Có lần trời nổi sấm sét.
Hoắc Tự liên tục đổ mồ hôi lạnh, gặp ác mộng.
Trong miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Ông nội… đợi cháu.”
“Cháu sẽ hoàn thành nhiệm vụ công lược để cứu sống ông.”
Lúc đó tôi mới hiểu.
Vì sao hệ thống có thể nắm thóp chính xác một cậu ấm kiêu ngạo bất kham như Hoắc Tự.
Không phải vì anh sợ bị điện giật.
Khi còn nhỏ, chỉ một con mèo ở bên tôi vài tháng rồi mất đi cũng đủ khiến tôi khóc đến thương tâm.
Huống hồ đó lại là người ông máu mủ ruột thịt của anh.
11
Để hoàn thành nhiệm vụ tác hợp tôi với Lục Bùi Tri.
Hoắc Tự bắt đầu thường xuyên xuất hiện trong tầm mắt của tôi và Lục Bùi Tri.
Nhưng anh chẳng làm gì cả.
Chỉ đứng đó nhìn chúng tôi bằng ánh mắt đầy oán niệm.
Hệ thống nhắc nhở anh:
【Ký chủ, tiến độ nhiệm vụ hiện tại là 0 nhé.】
【Nữ phụ có thiện cảm với phản diện nhưng vẫn chưa chủ động bày tỏ.
Anh cần nhanh chóng khiến một trong hai người chủ động trước thì mới tính là hoàn thành nhiệm vụ tác hợp.】
【Tôi biết mình đang làm gì, anh ít nói lại đi, chẳng ai xem anh là người câm đâu.】
Lục Bùi Tri nhận ra tôi đang thất thần nên hỏi:
“Mấy ngày nay chỉ cần cậu ta xuất hiện là em lại mất tập trung.”
“Nếu đã không nỡ như vậy, tại sao lúc trước lại chia tay?”
Tôi mím môi:
“Đàn anh, anh ấy không thích em.”
“Chia tay là lựa chọn tốt nhất đối với cả em và anh ấy.”
Lục Bùi Tri khẽ cười:
“Nếu cậu ta không thích em thì sao ngày nào cũng đi theo sau chúng ta?”
“Nhìn anh cứ như đang nhìn tình địch vậy.”
“Ánh mắt lúc nào cũng dính trên người em.”
“Lúc nãy em ngã, cậu ta còn chạy tới định đỡ em.”
“Sự đau lòng trong mắt cậu ta không thể giả vờ được.”
Tôi lập tức phản bác:
“Đàn anh, anh ấy làm vậy chỉ vì nhiệm vụ thôi…”
Ánh mắt Lục Bùi Tri tối đi.
Không biết anh nghĩ tới điều gì.
“Nhiệm vụ sao? Giống như cô ấy, một kẻ lừa dối?”
Sau đó anh lại nhìn về phía Hoắc Tự.
“Nếu vậy, Niệm Niệm có chuyện gì cần anh giúp thì cứ tìm anh bất cứ lúc nào.”
12
Sau khi Lục Bùi Tri nói xong.
Chuyện khiến tôi do dự bấy lâu cuối cùng cũng có đáp án.
Lần nữa gặp Hoắc Tự là ở sân bóng rổ của trường.
Anh và Lục Bùi Tri đều là chủ lực của hai đội.
Ngang tài ngang sức.
Nhớ tới nhiệm vụ tác hợp tôi với Lục Bùi Tri mà hệ thống giao cho Hoắc Tự.
Tôi lấy hết dũng khí lớn tiếng hô:
“Lục Bùi Tri cố lên!”
Hoắc Tự đã lâu như vậy vẫn chưa hành động.
Nếu tôi chủ động đến gần Lục Bùi Tri.
Có phải anh sẽ sớm hoàn thành nhiệm vụ và cứu được ông nội của mình không?
Lục Bùi Tri nhìn tôi qua khoảng không.
Ai ngờ giây tiếp theo, quả bóng rổ lao thẳng vào chân anh.
Lục Bùi Tri lập tức ngã xuống đất.
Hệ thống tức tối mắng:
【Ơ kìa? Tôi bảo anh thua phản diện trong trận bóng để nữ phụ tăng độ thiện cảm với phản diện.】
Chaporia
Bình Luận (0)