Ta cười lạnh: “Trong rượu có độc, nên không dám uống, đúng không?”

“Những công tử tiểu thư thế gia kia đều là người giữ thể diện, có thể không nói lung tung.”

“Nhưng các người sợ ta làm hỏng chuyện, nên muốn giết người diệt khẩu?”

Sắc mặt Vĩnh An Hầu u ám: “Ngươi nhìn bộ dạng ngang ngược của mình xem, còn có chỗ nào giống tiểu thư thế gia?”

“Chuyện hôm nay nếu truyền ra ngoài, cả Hầu phủ sẽ bị hủy.”

“Dù sao ngươi cũng không lớn lên bên cạnh ta, tính tình độc ác này chắc là theo người mẹ nuôi ở quê của ngươi.”

Ta bật dậy, giáng một cái tát lên mặt ông ta.

“Câm miệng!”

“Mẹ nuôi ta không biết chữ, không biết cầm kỳ thư họa, nhưng từng bữa cơm nuôi lớn ta.”

“Bà ấy bệnh cũng không nỡ đi khám, chỉ muốn để lại chút tài sản ít ỏi cho ta.”

“Bà ấy là một người mẹ xứng đáng.”

“Còn ngươi, chẳng qua chỉ là một con súc sinh biết gieo giống!”

Vĩnh An Hầu nổi giận: “Ngươi cái đồ tiện nhân thôn dã!”

“Ta không có đứa con gái bất kính như ngươi!”

“Người đâu, giữ nó lại cho ta, ta muốn tự tay tiễn nó lên đường!”

13

Hầu phu nhân đứng bật dậy, thoáng có chút không đành lòng nhìn ta, cuối cùng vẫn lặng lẽ lui sang một bên, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hai gia đinh tiến lên giữ chặt ta.

Bên tai lại vang lên giọng nói lạnh lẽo của hệ thống.

“Ký chủ, đây là cái giá cô phải trả khi thay đổi tuyến truyện.”

Những âm thanh mơ hồ kia trở nên rõ ràng hơn.

“Đừng… đừng giết nàng.”

“Các ngươi không thể làm vậy!”

“Các ngươi là ai?”

Không ai trả lời ta, hệ thống cũng biến mất theo.

Vĩnh An Hầu cầm chén rượu độc, chuẩn bị đưa đến miệng ta.

Đúng lúc này, quản gia mồ hôi đầm đìa: “Không thể vào, không thể vào!”

“Ta còn chưa bẩm báo với Hầu gia.”

Người tới đã đứng trong sân.

Hắn không kiêu không nịnh hành lễ: “Hầu gia.”

Vĩnh An Hầu giật mình: “Triệu gia lệnh, sao ngài lại tới?”

Người đến là gia lệnh phủ trưởng công chúa.

Tuy chỉ là quan lục phẩm, nhưng vì được trưởng công chúa tín nhiệm, ngay cả hoàng đế cũng nể vài phần.

Triệu gia lệnh lễ độ: “Điện hạ muốn gặp đại tiểu thư, sai ta đích thân đến đón.”

“Thẩm đại tiểu thư, mời.”

Lúc rời đi, Vĩnh An Hầu siết chặt cổ tay ta, hạ giọng uy hiếp: “Ngươi trốn được nhất thời, không trốn được cả đời.

“Đừng ăn nói lung tung trước mặt trưởng công chúa, ta và mẫu thân ngươi có thể giữ lại mạng cho ngươi, đưa ngươi rời khỏi kinh thành.”

Lên xe ngựa của phủ trưởng công chúa, ta phát hiện Chi Chi đã ở trong đó.

Trước khi Minh Hoa quận chúa rời đi hôm nay, ta đã nói với nàng, hy vọng sau khi về phủ, nàng có thể cho gia lệnh đến trước cổng Hầu phủ canh một đêm.

Nếu thấy tỳ nữ của ta cầu cứu, lập tức vào phủ đưa ta ra.

Minh Hoa quận chúa là người nói được làm được.

Trên xe, Triệu gia lệnh nói: “Trưởng công chúa điện hạ nói, nếu tối nay đón được cô, thì muốn gặp cô.”

“Được!”

“Ta cũng vừa hay có một món đại lễ, muốn dâng lên điện hạ.”

Triệu gia lệnh nhìn ta một cái đầy kinh ngạc, không nói thêm gì.

Trưởng công chúa năm nay đã hơn bốn mươi, nhưng bảo dưỡng rất tốt, nhìn chưa đến ba mươi, ánh mắt lại vô cùng sắc bén.

“Ngươi có đại lễ gì muốn dâng cho ta?”

Ta nói ra lời kinh người: “Ta có chứng cứ Vĩnh An Hầu tham ô quân lương, giúp Thái tử nuôi quân riêng!”

Hệ thống phát ra tiếng nổ chói tai.

“Ngươi lấy chứng cứ ở đâu?”

“Tình tiết này phải đến cuối mới tiết lộ, ngươi không được làm loạn thứ tự!”

“Ta sẽ tách ngươi ra.”

“Ngay lập tức!”

Đầu ta đau dữ dội.

Như có người muốn cưỡng ép lôi linh hồn ta ra khỏi thân thể.

Cơn đau kéo dài nửa phút, vô số âm thanh hỗn loạn ùa tới.

“Khống chế nó, đừng để nó hại người nữa.”

“Dù phải chết.”

“Đúng, chúng ta chịu đủ rồi.”

“Liều với nó!”

Khoảng vài phút sau, một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai ta.

“Đi đi, làm bất cứ điều gì ngươi muốn.”

“Chúng ta là những người đi trước, đã ngoan ngoãn đi theo cốt truyện nhưng vẫn không thể đi đến kết cục, nên bị mắc kẹt trong hư không vô tận.”

“Hy vọng ngươi sẽ đi ra một con đường hoàn toàn khác.”

14

Hệ thống thực sự đã chọn nhầm người.

Ta là thủ khoa kỳ thi đại học của tỉnh, gần như có thể nhớ mọi thứ chỉ qua một lần đọc.

Cho dù trước kỳ thi chỉ lướt qua quyển truyện này để giải trí, các tình tiết chính ta vẫn nhớ rất rõ.

Năm xưa trưởng công chúa từng phò tá hoàng đế đăng cơ, đến nay trong triều vẫn có nhiều người ủng hộ.

Mà Thái tử là người của phe hoàng hậu và thừa tướng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...