
Giới Thiệu
Sau Nhà Hát Vô Thanh, giọng của tôi trở về.
Nhưng cổ họng vẫn còn khàn.
Lục Minh mua thêm hai túi kẹo ngậm họng, nghiêm túc dặn:
“Cô Lâm, lần này cô nói ít thôi. Nếu thấy cần mắng ai, cô viết ra, tôi đọc hộ.”
Tôi nhìn cậu.
“Cậu đọc không có sát thương.”
Lục Minh đau lòng ôm ngực.
Tạ Hành Chu đặt tấm vé tàu điện ngầm màu đen lên bàn.
Tuyến: Thính Giả.
Ga cuối: Tai Người.
Quy tắc lên tàu:
Một, lên tàu phải đeo tai nghe.
Hai, không được tháo tai nghe trước ga cuối.
Ba, nếu nghe thấy ai đó gọi cứu, hãy kiểm tra xem đó có phải nội dung được phát hay không.
Phòng livestream im lặng một lúc.
Sau đó bình luận nổ tung.
【Đeo tai nghe không được tháo? Chắc chắn trong tai nghe có vấn đề!】
【Nếu nghe thấy gọi cứu còn phải kiểm tra có phải nội dung phát không, nghe mà tức á.】
【Vụ này là cướp tai hả? Tên, mặt, giọng xong tới tai?】
【“Nghe cũng là trách nhiệm” vừa nói xong đã tới thành phố thính giả, Vô Tướng đúng là không để người ta ngủ.】
Tôi còn chưa kịp trả lời, chiếc điện thoại bàn cũ trên bàn thờ lại reo.
Reng.
Reng.
Reng.
Lần này tôi không nhấc máy.
Nó tự bật loa ngoài.
Bên trong truyền ra tiếng thông báo tàu điện ngầm:
“Chuyến tàu tuyến Thính Giả sắp vào ga.”
“Xin quý khách đeo tai nghe.”
“Xin quý khách không tháo tai nghe.”
“Xin quý khách không tin bất kỳ âm thanh nào ngoài nội dung được phát chính thức.”
Sau tiếng thông báo, có một giọng trẻ con rất nhỏ chen vào.
“Chị ơi…”
“Cứu em…”
Thông báo lập tức vang lớn hơn.
“Âm thanh ngoài luồng đã được lọc.”
“Xin quý khách yên tâm.”
Giọng trẻ con bị tiếng rè nuốt mất.
Trên tấm vé đen, ga cuối Tai Người chậm rãi đổi thành một dòng chữ khác:
Trạm kế tiếp: Người Giả Điếc.
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Cổ họng đau rát.
Nhưng lần này, không phải vì bị cướp giọng.
Mà vì tức.
Ngoài cổng đạo quán, mặt đất bỗng nứt ra một đường.
Một cửa ga tàu điện ngầm trồi lên từ lòng đất.
Biển ga sáng trắng.
Trên biển viết:
Ga Thanh Hư.
Cửa soát vé mở ra.
Bên trong, từng hành khách đeo tai nghe màu đen đứng im bất động.
Họ quay đầu về phía tôi.
Trong tai nghe của họ, đồng loạt vang lên giọng phát thanh lạnh lẽo:
“Không nghe thấy.”
“Không liên quan.”
“Đừng xen vào.”
“Đừng hỏi.”
“Đừng cứu.”
Tôi cầm kéo đồng, nhặt tấm vé đen lên.
Tạ Hành Chu đứng cạnh tôi, giọng trầm xuống:
“Lần này không phải khiến người nói câm.”
Tôi gật đầu.
“Lần này là khiến người nghe giả điếc.”
Lục Minh run rẩy đeo túi pháp khí lên vai.
“Vậy mục tiêu là gì?”
Tôi nhìn cửa ga dưới lòng đất.
“Bắt chúng nghe cho rõ.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)