Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
11
Ta nghe nói Triệu Quý tần đã ở trong cung của Thái hậu khóc lóc kể lể suốt một ngày.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Hoàng hậu không phải người ! Nàng ta táng tận lương tâm! Chính nàng thì đi ngủ, lại bắt thần thiếp ca múa suốt cả đêm! Cả một đêm đó!"
Ta cảm thấy vô cùng oan uổng.
Rõ ràng là Tiêu Hành xem đến hứng thú bừng bừng, hết lần này đến lần khác bảo nàng tiếp tục biểu diễn.
Vậy mà cuối cùng mọi tội lỗi lại đổ hết lên đầu ta .
Thế nhưng Thái hậu vẫn nổi trận lôi đình.
"Chân thị dung mạo xấu xí, được hưởng thiên ân, may mắn ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu. Thế nhưng lại ghen ghét đố kỵ, ý đồ thao túng huyết mạch hoàng gia, không có đức hạnh của bậc mẫu nghi thiên hạ, không xứng ở ngôi Trung cung."
Thái hậu đập mạnh tay xuống bàn, lạnh giọng quát:
"Truy đoạt phong hào Hoàng hậu, biếm vào lãnh cung!"
Một đám cấm vệ quân khí thế hùng hổ xông vào Phượng Tường cung của ta .
Ma ma bên cạnh Thái hậu đứng trên cao nhìn xuống, khinh miệt lên tiếng.
"Hoàng hậu... không , phế hậu, mời di giá tới lãnh cung."
Ta lại chẳng hề để tâm.
Đối với ta , chút sóng gió này căn bản không đáng nhắc tới.
Đã đến lúc để bọn họ hiểu vì sao ta lại được gọi là đứa con cưng của ông trời.
"Bổn cung không muốn đi ."
Ta thản nhiên mở miệng.
Ma ma lập tức lộ vẻ đắc ý như thể đã đoán trước được .
"Vậy thì đắc tội. Người đâu , kéo phế hậu tới lãnh cung!"
Hai tên cấm vệ quân hung thần ác sát tiến lên.
"Rầm!"
"A!"
Hai tiếng động liên tiếp vang lên.
Bọn họ còn chưa kịp chạm tới vạt áo của ta .
Một người đã bị chân bàn vướng phải , loạng choạng nhào về phía trước .
Vừa khéo đẩy ngã người còn lại .
Cả hai lập tức ngã chồng lên nhau như xếp người .
Đầu đập mạnh xuống nền đá, đau đến hoa mắt ch.óng mặt, nhất thời không đứng dậy nổi.
"Đồ vô dụng! Những người khác lên hết cho ta !"
Ma ma quát lớn.
Hơn mười tên cấm vệ quân còn lại đồng loạt lao tới.
"A! Kẻ nào đẩy lão t.ử?"
"Chân của ta ! Ai giẫm lên vậy ? Lão t.ử liều mạng với ngươi!"
"Dám đ.á.n.h đầu lão t.ử! Cha lão t.ử còn chưa từng đ.á.n.h đâu !"
Không biết vì lý do gì, đám người bỗng dưng quay sang quyền cước với nhau , chẳng mấy chốc đã đ.á.n.h thành một mớ hỗn loạn.
Ma ma cuống quýt đứng bên cạnh gào lớn, liên tục quát bảo bọn họ dừng tay.
Ai ngờ đám cấm vệ quân đã đ.á.n.h đến đỏ mắt, chẳng còn phân biệt được ai với ai.
Một người thuận chân đá mạnh một cái, trực tiếp hất văng bà ta ra ngoài.
Đúng vào lúc ấy ...
"Bệ hạ giá lâm!"
Bên ngoài vang lên tiếng hô của một thái giám đang thở hổn hển.
Một bóng người mặc long bào màu vàng sáng vội vã chạy vào .
"Không ai được làm tổn thương Hoàng hậu! Trẫm còn chưa đồng ý phế..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/ta-muon-lam-thai-hau/chuong-4.html.]
Lời còn chưa nói hết, hắn lập tức đứng sững tại chỗ.
Trên mặt đất, đám cấm vệ quân đang đ.á.n.h nhau đến vỡ đầu chảy m.á.u.
Còn ta thì bình yên vô sự ngồi trước án thư, vừa uống trà vừa xem náo nhiệt.
12.
Trong tẩm cung của Thái hậu, ma ma ôm bụng khóc lóc kể lể.
"Hoàng hậu nhất định đã mua chuộc cấm vệ quân! Lão nô suýt chút nữa đã bị một cước đá c.h.ế.t. Nên tống hết bọn chúng vào thiên lao!"
Thái hậu trầm mặc thật lâu, sau đó mới nhíu mày lên tiếng:
"Ý ngươi là những thích khách ám sát thất bại trước đó cũng bị nàng mua chuộc? Hay ngươi muốn nói ngay cả phủ Triệu tướng quân cũng đã bị nàng mua chuộc?"
Ma ma sợ đến co cổ lại , rồi dè dặt hỏi:
"Lẽ nào thật sự chỉ là trùng hợp? Trên đời nào có chuyện tà môn như vậy ?"
"Là trùng hợp hay không , thử một lần sẽ biết ."
Việc Thái hậu đích thân đến đây khiến ta có chút bất ngờ.
Nhưng người bất ngờ hơn lại là Thái hậu.
Bà nhìn chằm chằm Tiêu Hành đang đứng cạnh ta .
"Hoàng thượng, ai gia nghe nói ngươi không muốn phế hậu?"
"Ngươi định đối nghịch với ai gia sao ?"
"Dù ngươi không phải con ruột của ai gia, nhưng ai gia tự nhận đã tận tâm tận lực nuôi dưỡng ngươi. Nay ngươi trưởng thành rồi , cánh cứng rồi , liền chướng mắt ai gia nữa phải không ?"
Bàn tay giấu trong tay áo của Tiêu Hành khẽ siết c.h.ặ.t.
Nhưng hắn không nói gì.
Thì ra Tiêu Hành không phải do Thái hậu sinh ra !
Ta thật sự không còn lời nào để nói với bà ta .
"Thái hậu, người chẳng phải đang nói nhảm sao ? Có ai cam tâm làm một vị hoàng đế bù nhìn chứ?"
"Người đã thích thao túng mọi thứ như vậy , sao không trực tiếp g.i.ế.c hoàng đế rồi tự mình ngồi lên long ỷ đi ?"
Toàn bộ người trong tẩm điện đều kinh hãi nhìn về phía ta .
Thái hậu nổi trận lôi đình.
"Làm càn!"
"Phế hậu, ngươi hết lần này đến lần khác yêu ngôn hoặc chúng. Người đâu , vả miệng nàng ta cho ai gia!"
Ma ma đã chờ câu này từ lâu, lập tức xắn tay áo lao tới.
Ta cũng lười giả vờ nữa.
Đứng dậy một cước đá ngã bà ta .
Rồi tiến lên túm lấy cổ áo Thái hậu.
"Ngươi cái lão già đáng ghét này , ta nhịn ngươi lâu lắm rồi !"
"Phế hậu, phế hậu, mở miệng ra là phế hậu, ghê tởm ai vậy ? Còn muốn tát ta ? Cho ngươi mặt mũi quá rồi !"
Thấy ta thật sự giơ tay định tát xuống.
Thái hậu lập tức hoảng hốt thất sắc, thét lên ch.ói tai:
"Hoàng hậu! Ngươi muốn làm gì?"
"Ngươi điên rồi sao ? Dám động vào ai gia?!"
Không biết có phải do cái miệng của Thái hậu quá đáng ghét hay không .
Mà dạ dày ta đột nhiên cuộn lên một trận buồn nôn.
"Ọe!"
Ta không nhịn được .
Lập tức nôn hết phần móng heo nướng vừa ăn lúc nãy lên người Thái hậu.
"A——!"
Tiếng thét của Thái hậu vang lên thê lương đến cực điểm.
Sau đó bà ta trực tiếp ngất lịm đi .
Chaporia
Bình Luận (0)