【Anh thì hay rồi, trực tiếp làm chân phản diện bị thương luôn.】
【Là do chính anh ta mất tập trung nên không đỡ được bóng.】
Đầu óc tôi nóng lên.
Không suy nghĩ gì đã lao tới trước mặt Hoắc Tự.
【Ký chủ, sao nữ phụ lại đi về phía anh thế? Hình như trong tay cô ấy còn cầm nước nữa.】
Hoắc Tự không biết nghĩ tới điều gì mà khóe môi cong lên.
“Hoắc Tự.”
Anh cúi mắt nhìn tôi.
“Giờ lại nhận ra tôi rồi à?”
Trong giọng nói còn mang theo chút trêu chọc.
Tôi lạnh lùng nói:
“Vừa rồi có phải anh cố ý dùng bóng đập vào chân Lục Bùi Tri không?”
Nụ cười trên môi Hoắc Tự lập tức cứng lại.
【Làm tôi sợ chết khiếp, còn tưởng nữ phụ tới tìm anh tái hợp cơ. Trước đây cô ấy chưa từng dùng giọng điệu này để chất vấn anh.】
【Ký chủ, xem ra nữ phụ đã hoàn toàn hết tình cảm với anh rồi.】
【Màn thao tác này của anh khiến cô ấy ghét anh hơn và thương phản diện hơn đấy.】
【Làm tốt lắm!】
Sắc mặt Hoắc Tự đột ngột lạnh xuống.
“Hoắc Tự, lúc trước chúng ta chia tay trong hòa bình.”
“Dù anh có không thích tôi đến đâu cũng không nên mang cảm xúc đó vào trận đấu.”
13
Vết thương của Lục Bùi Tri khá nghiêm trọng.
Sau khi bôi thuốc ở phòng y tế, anh nằm xuống nghỉ ngơi.
Tôi nói với Lục Bùi Tri một câu:
“Xin lỗi.”
Nếu không phải vì tôi.
Hoắc Tự đã không làm Lục Bùi Tri bị thương.
Lúc trước sau khi nói xong với Hoắc Tự.
Vì lo lắng cho vết thương của Lục Bùi Tri nên tôi muốn nhanh chóng tới phòng y tế.
Kết quả lại bị Hoắc Tự giữ chặt lại.
Trên mặt anh không hề có chút áy náy nào.
Nhưng trong ánh mắt lại mang theo vẻ cô đơn.
“Em thật sự muốn vì Lục Bùi Tri mà làm đến mức này sao?”
“Lúc nãy khi đối đầu với tôi, quả bóng của cậu ta cũng làm tôi bị thương.”
Lúc đó tôi mới chú ý.
Trên cánh tay phải của anh cũng có một vết xước rướm máu.
Đầu óc tôi trống rỗng vài giây.
Tay anh vẫn siết chặt lấy tôi.
Với tính cách kiêu ngạo của Hoắc Tự.
Bị một người như tôi chất vấn như vậy.
Trong lòng chắc chắn rất không cam tâm.
“Dù thế nào đi nữa thì anh ấy cũng bị thương nặng hơn anh.”
“Hơn nữa chúng ta đã chia tay rồi.”
“Tốt nhất nên giữ khoảng cách.”
Tôi cũng không để ý Hoắc Tự có biểu cảm gì.
Mạnh mẽ giằng tay khỏi tay anh.
…
Sau khi kể lại chuyện hôm nay với Lục Bùi Tri.
Từ phía xa lại vang lên tiếng của hệ thống và Hoắc Tự.
“Lần này anh làm tốt lắm.”
“Tình cảm giữa nữ phụ và phản diện rõ ràng đã tiến thêm một bước.”
Giọng Hoắc Tự trầm thấp, buồn bực:
“Tôi không muốn làm nhiệm vụ này nữa.”
“Sao thế? Trước đây lúc chia tay với nữ phụ chẳng phải còn rất mạnh miệng sao? Giờ bị cô ấy đối xử như vậy lại thấy không cam lòng à?”
“Ký chủ, anh đừng quên.”
“Nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì anh sẽ phải chịu điện giật đấy.”
“Còn cả ông nội của anh nữa…”
Tôi bỗng khựng lại.
Nhớ ra nhiệm vụ của Hoắc Tự có giới hạn thời gian.
Lục Bùi Tri nhận ra tôi đang thất thần.
“Đàn anh.”
“Em muốn nhờ anh giúp em một việc.”
14
Tiếng của hệ thống ngày càng đến gần.
Tôi mỉm cười đút nước cho Lục Bùi Tri, còn chu đáo dùng khăn giấy lau vệt nước nơi khóe môi anh.
Lục Bùi Tri dịu dàng xoa đầu tôi.
Hệ thống reo hò:
【Ký chủ, xem ra không cần anh chủ động tác hợp nữa rồi. Nữ phụ và phản diện đã có tiếp xúc cơ thể rồi.】
【Bây giờ đang ở giai đoạn mập mờ, chỉ cần sau này hai người bày tỏ tình cảm với nhau là nhiệm vụ hoàn thành.】
Mọi chuyện đều diễn ra đúng như dự tính.
Tôi làm theo lời hệ thống, mở miệng nói:
“Đàn anh, khoảng thời gian ở bên anh gần đây, em phát hiện hình như mình đã thích anh rồi.”
Tôi cố ý làm ra vẻ ngại ngùng, không dám nhìn Lục Bùi Tri.
“Không biết anh có đồng ý làm bạn tra——”
Tôi còn chưa nói hết câu.
Tiếng gào gần như sụp đổ của Hoắc Tự đã vang lên:
Chaporia
Bình Luận (0)