20px

Ngược lại còn rất ung dung.

“Vậy Trụ Vương có biết bước cuối cùng khi bạn trai bạn gái chia tay nhau dưới ký túc xá là gì không?”

Tôi chớp mắt.

“Không biết.”

Cậu ấy không nói.

Chỉ mím chặt môi.

Sau đó dùng ngón tay thon dài chỉ chỉ vào má mình.

“Là thế này à?”

Tôi lẩm bẩm.

Trong lòng đầy nghi ngờ.

Nhưng sợ cậu ấy lại giận nên chỉ có thể kiễng chân lên.

Hàng mi của cậu ấy khẽ run.

Cậu ấy cúi người xuống, đưa mặt tới trước mặt tôi.

Nhìn khuôn mặt ở khoảng cách gần trong gang tấc.

Tôi hít sâu một hơi.

Rồi nhẹ nhàng chạm vào.

Khi môi chạm phải xúc cảm mềm mại ấy.

Không khí giữa hai người như nóng lên.

Mặt tôi giống như bị đặt trên lò than nướng.

Tôi lập tức bật lùi lại.

Hai tay che mặt, định quay người bỏ chạy.

Nhưng ngay giây tiếp theo.

Trì Nghiễn Xuyên kéo tôi vào lòng.

Một tiếng cười khẽ tràn ra từ cổ họng cậu ấy.

“Bạn trai cũng phải hôn lại chứ.”

Nói xong.

Cậu ấy cúi đầu hôn nhẹ lên mặt tôi.

“Á…”

Tôi thật sự không chịu nổi nữa.

Vội vàng đẩy cậu ấy ra rồi cắm đầu chạy thẳng lên lầu.

Hoàn toàn không nhìn thấy phía sau.

Trì Nghiễn Xuyên đang cười đến mức y hệt một con hồ ly vừa đạt được âm mưu.

Đẩy cửa ký túc xá ra.

Tôi ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng của mình.

Ba người bạn cùng phòng đồng loạt dừng việc đang làm.

Sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt đầy trêu chọc.

“Oa nha, Cam Cam nhà chúng ta công khai rồi nha.”

“Thoát ế rồi nha.”

“Đi ăn cùng bạn trai rồi nha.”

“Á…”

Tôi ôm mặt ngồi xuống ghế.

Van xin:

“Đừng nói nữa mà…”

“Ê ê, cảm giác thế nào?”

Tâm Nhu, cô gái thứ hai trong phòng có bạn trai, cười hỏi tôi.

Tôi hé đôi mắt ra khỏi kẽ tay.

Khẽ cắn môi.

“Tớ thấy kỳ lắm.”

“Không chân thực chút nào.”

“Lại còn ngượng nữa.”

Nghe vậy.

Hai bạn cùng phòng còn lại lập tức hỏi:

“Tại sao?”

Tôi “ai da” một tiếng.

“Bọn tớ lớn lên cùng nhau từ nhỏ.”

“Chính vì quá quen thuộc nên mới như vậy.”

“Tớ hiểu, tớ hiểu.”

Tâm Nhu bật cười.

“Thật ra cảm giác cậu vừa nói, lần đầu tiên tớ đồng ý quen bạn trai tớ cũng thế.

“Hai người đều sẽ hơi ngại ngùng, hơi không quen.”

“Tớ với anh ấy cũng quen nhau từ nhỏ.”

“Thật ra cậu thử nghĩ xem.”

“Trì Nghiễn Xuyên chẳng qua chỉ là người xuất hiện bên cạnh cậu sớm hơn một chút thôi.”

“Thời gian lâu dần.”

“Thế là trở thành thanh mai trúc mã của cậu.”

Nghe vậy.

Tôi lại đưa tay sờ gương mặt nóng hổi của mình.

“Hình như cũng đúng thật.”

Hai người bạn cùng phòng nhìn nhau cười.

“Ngọt quá nha chị đẹp.”

“Thanh mai trúc mã thành đôi luôn rồi.”

Sau khi đánh răng rửa mặt xong.

Tôi leo trở lại giường.

Không muốn mở điện thoại chút nào.

Bên trong chắc chắn có rất nhiều tin nhắn hỏi thăm sau khi nhìn thấy bài đăng vòng bạn bè.

Nổi bật nhất chính là Kiều Nhất Vãn.

Cô ấy gửi cho tôi hơn hai mươi tin nhắn.

Tin cuối cùng là:

“Cam Cam, hai cậu thua trò chơi thử thách à?”

“Vậy lát nữa nhớ xóa bài đăng nhé.”

“Nếu không người khác nhìn thấy sẽ hiểu lầm.”

“Không tốt cho cả hai người đâu.”

Tôi không trả lời cô ấy ngay.

Mà lần lượt xem hết tin nhắn của những người khác.

Người thì hỏi:

“Thật đấy à?”

Người thì gửi ảnh động chúc phúc.

Hoặc hỏi người ở cùng Kiều Nhất Vãn trên vòng bạn bè là ai.

Tôi lạnh mặt.

Gõ một dòng tin nhắn gửi cho cô ấy.

“Không phải chơi trò chơi.”

“Bọn tớ thật sự ở bên nhau rồi.”

Tin nhắn vừa gửi đi.

Bên kia gần như trả lời ngay lập tức.

Dù chỉ là những dòng chữ trên màn hình.

Tôi vẫn có thể tưởng tượng ra biểu cảm và giọng điệu của Kiều Nhất Vãn khi gõ chúng.

“Cam Cam, cậu đừng hành động theo cảm tính như vậy.”

“Tớ biết chuyện của tớ và Lộ Dã đã làm tổn thương cậu và Nghiễn Xuyên.”

“Thật sự xin lỗi.”

“Tớ rất trân trọng tình bạn giữa chúng ta, nên mới không biết phải mở lời với cậu và Nghiễn Xuyên thế nào.”

“Nhưng nhìn tình hình hôm nay…”

“Có vẻ như cuối cùng tớ vẫn không làm được.”

Nhìn đoạn tin nhắn dài ấy.

Lòng tôi lại bình tĩnh đến lạ thường.

Tôi khẽ nhắm mắt.

Trong đầu hiện lên hình ảnh hai cô gái mặc đồng phục xanh trắng.

Những thước phim ấy lướt qua như đèn kéo quân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...