Người ta lại xem nó là kẻ ngốc để lợi dụng.
Năm lớp mười một tôi tham gia thi đấu, thường xuyên phải đi tập huấn.
Chỉ sơ ý một chút.
Nó vậy mà lại thích Lộ Dã.
Đến tận bây giờ.
Tôi vẫn không quên được ngày hôm đó.
Cô ấy chạy tới trước mặt tôi.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
Nụ cười rực rỡ hơn cả ánh mặt trời.
Chỉ tiếc rằng.
Sự rung động tuổi trẻ trong mắt cô gái tôi yêu.
Lại dành cho một chàng trai khác.
Khi ấy tôi ghen đến phát điên.
Chỉ muốn ánh mắt và sự yêu thích của cô ấy chỉ hướng về một mình tôi.
Tôi luôn biết bên cạnh cô ấy có một cô bạn rất thân.
Hôm đó cô ấy không được khỏe.
Tôi chạy ra ngoài mua thuốc và nước đường đỏ cho cô ấy.
Kết quả lại nhìn thấy Kiều Nhất Vãn và Lộ Dã trong một cửa hàng.
“Hay là thôi đi…”
“Cam Cam đang không khỏe, tớ muốn về với cậu ấy ngay.”
Tôi lạnh mặt bước vào.
Nghe hai người họ giả vờ đẩy đưa qua lại.
“Cậu đâu phải vật sở hữu của cậu ấy.”
“Cậu cũng có cuộc sống xã giao của riêng mình chứ.”
“Không thể lúc nào cũng xoay quanh một mình cậu ấy được.”
“Tấm vé này là tớ vất vả lắm mới có được…”
“Vậy à…”
Những lời sau đó tôi không nghe nữa.
Sau khi báo với quản lý ký túc xá.
Tôi lập tức chạy tới phòng của họ.
Hôm đó là Chủ nhật.
Bạn cùng phòng của họ đều về nhà hết rồi.
Cô ấy ôm bụng.
Mặt trắng bệch, lăn qua lăn lại trên giường.
Nhìn thấy bộ dạng ấy.
Bao nhiêu tức giận trong tôi đều tan biến.
Chỉ biết bất lực thở dài.
Sau này tôi nghĩ rất nhiều.
Quá trình thế nào không quan trọng.
Điều tôi cần.
Là kết quả cuối cùng của cô ấy thuộc về tôi.
Lộ Dã là kiểu người tự cao tự đại.
Kiều Nhất Vãn thì trước mặt Cam Cam là một kiểu.
Trước mặt Lộ Dã lại là một kiểu khác.
Lộ Dã tận hưởng cảm giác được Cam Cam thích.
Đồng thời nhìn thấy tôi theo đuổi Kiều Nhất Vãn.
Trong lòng cậu ta luôn có cảm giác đứng trên cao nhìn xuống người khác.
Cho đến sau khi thi đại học kết thúc.
Tôi tận mắt nhìn thấy Kiều Nhất Vãn và Lộ Dã ôm nhau.
Kiều Nhất Vãn ngoài miệng nói:
“Chúng ta như vậy có phải không tốt lắm không?”
“Hay là đừng như vậy nữa.”
Lộ Dã đáp:
“Tớ đâu có ở bên Khương Cam Tinh.”
“Cậu cũng không thích Trì Nghiễn Xuyên.”
“Chúng ta ở bên nhau thì đâu tính là phản bội ai.”
“Nhưng…”
“Nhưng sau này gặp nhau sẽ rất ngượng lắm…”
Nghe vậy.
Lộ Dã suy nghĩ một lúc.
“Vậy thì chúng ta không đăng ký Đại học Bắc Thành nữa.”
“Tớ xem điểm của cậu rồi.”
“Nếu đăng ký Bắc Thành, khả năng cao cậu sẽ trượt hoặc bị điều sang ngành không mong muốn.”
Hôm đó.
Tôi vô cùng hài lòng mang đồ ngọt đi xem Cam Cam điền nguyện vọng.
Điều đúng đắn duy nhất mà Kiều Nhất Vãn từng làm.
Chính là dụ được tên ngốc Lộ Dã tới Đại học Hải Thành.
…
Sau này có một lần Cam Cam gọi điện cho bạn.
Sau khi cúp máy.
Tôi vừa bước ra khỏi phòng tắm.
Cô ấy buồn bã ôm lấy eo tôi.
“Sao thế?”
“Ai chọc Cam Cam nhà anh không vui rồi?”
“Đánh hết bọn họ thành nước cam luôn.”
Cô ấy bị tôi chọc cười.
Sau đó tôi mới biết.
Hai năm trước Lộ Dã quả thật đã kết hôn.
Nhưng không phải với Kiều Nhất Vãn.
Còn Kiều Nhất Vãn cũng có bạn trai riêng.
Thế nhưng một ngày nọ.
Vợ của Lộ Dã lặn lội tới tận nước ngoài để bắt quả tang ngoại tình.
Một chiếc giường lớn.
Trên đó có hai người.
Lộ Dã và Kiều Nhất Vãn.
Vợ của Lộ Dã không phải kiểu người cam chịu nhẫn nhục.
Cô ấy trực tiếp phanh phui toàn bộ chuyện đó tới công ty của hai người.
Cuối cùng.
Cả hai đều bị sa thải.
Những kẻ đứng núi này trông núi nọ luôn thích cảm giác kích thích vụng trộm ấy.
Sau này cũng không thể sống yên ổn được.
Giống như chuyện ngoại tình.
Chỉ có lần đầu tiên và vô số lần tiếp theo.
Cam Cam khẽ vỗ ngực mình.
Dường như muốn nói gì đó.
Nhưng khóe mắt vừa liếc thấy tôi.
Cô ấy lập tức ngậm miệng lại.
Tôi bật cười.
Bế cô ấy lên giường.
Vừa nhéo má vừa hôn nhẹ một cái.
“Ừm… muốn nói gì thế?”
“Không có gì.”
“Không nói thật à?”
“Ừ.”
“Vậy nhớ lát nữa nhất định phải nhịn cho kỹ đấy…”
Chaporia
Bình Luận (0)