Tôi ngắt lời anh ta.
“Anh nói cô ấy mới mười tám tuổi, không có danh phận thì không chịu ở cạnh anh.”
“Vậy anh cứ cho cô ấy danh phận đi.”
“Cho thật chắc.”
“Khóa chặt vào.”
Tôi cúp máy.
Chưa đầy mười phút sau, Tần Chi gọi tới.
Tôi vốn không muốn nghe.
Nhưng nghĩ một lát, vẫn bắt máy.
Vừa kết nối, giọng cô ta đã vang lên, non nớt nhưng ngập tràn đắc ý.
“Chị Tri Hòa, chị làm vậy có vui không?”
Tôi dựa vào ghế.
“Cũng được.”
Cô ta nghẹn lại, có lẽ không ngờ tôi sẽ trả lời như vậy.
Sau đó cô ta cười khẩy.
“Chị có tiền thì sao?”
“Người anh Bạch chọn là em.”
“Chị ở bên anh ấy năm năm, cuối cùng không phải vẫn thua em à?”
Tôi mở tài liệu trên máy tính.
Trên màn hình là báo cáo chi tiêu của Bùi Tự Bạch trong nửa năm qua.
Trong đó có một khoản rất thú vị.
Một căn hộ cao cấp mua dưới tên Tần Chi.
Tiền đặt cọc lấy từ tài khoản công ty Bạch Thịnh.
Tôi hỏi:
“Tần Chi, cô có biết hôm nay ngân hàng đã yêu cầu Bạch Thịnh bổ sung tài sản bảo đảm không?”
Cô ta im lặng một giây.
“Liên quan gì đến em?”
“Đương nhiên liên quan.”
Tôi cười.
“Căn hộ ở đường Nam Giang đứng tên cô, tiền là Bùi Tự Bạch chuyển từ tài khoản công ty.”
“Nếu sau này bị xác định là tài sản liên quan đến hành vi chiếm dụng hoặc chuyển dịch bất thường, căn hộ đó có thể bị phong tỏa.”
Đầu dây bên kia lập tức hoảng.
“Chị nói bậy!”
“Tôi có nói bậy hay không, cô hỏi chồng mới cưới của cô là biết.”
Tôi cố ý nhấn mạnh hai chữ “chồng cô”.
Tần Chi tức đến mức giọng cao vút.
“Chị đừng tưởng dọa được em! Anh Bạch yêu em! Anh ấy nói sẽ cho em tất cả!”
“Vậy chúc mừng.”
Tôi nói.
“Hiện tại anh ta còn nợ Tống thị ba mươi triệu.”
“Cô là vợ hợp pháp của anh ta.”
“Có phúc cùng hưởng, có nợ cùng gánh.”
Tôi không chờ cô ta đáp lại, trực tiếp cúp máy.
Nửa tiếng sau, Thẩm Mạn gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình.
Tần Chi đã xóa bài đăng khoe giấy đăng ký kết hôn.
Thẩm Mạn gửi kèm một câu:
[Ha ha ha ha ha! Danh phận nóng quá nên bỏng tay rồi hả?]Tôi nhìn dòng chữ ấy, cuối cùng bật cười thành tiếng.
Đúng là buồn cười.
Có người tranh giành rác, còn tưởng mình nhặt được bảo vật.
Đợi mở ra mới phát hiện.
Rác chính là rác.
Dù bọc giấy vàng cũng vẫn bốc mùi.
【Chương 6】
Ngày thứ ba sau khi hủy hôn, luật sư của tôi gửi thư yêu cầu thanh toán cho Bùi Tự Bạch.
Ba mươi triệu tiền vay khẩn cấp.
Mười hai triệu tiền sử dụng nguồn lực thương mại không đúng thỏa thuận.
Tám triệu tiền tổn thất do hủy hôn, bao gồm khách sạn, lễ phục, trang trí, vé máy bay người thân ở nước ngoài.
Tổng cộng năm mươi triệu.
Luật sư nói con số này vẫn còn bảo thủ.
Tôi nói:
“Không sao, phần còn lại từ từ tính.”
Tin tức nhanh chóng lan ra.
Mẹ Bùi Tự Bạch tìm đến Tống thị.
Bà ta đứng dưới sảnh, làm ầm lên, nói tôi vong ân phụ nghĩa, thấy nhà họ Bùi gặp nạn liền trở mặt.
Bảo vệ hỏi có cần mời bà ta ra không.
Tôi nói không cần.
Mười phút sau, tôi xuống sảnh.
Vừa thấy tôi, mẹ Bùi lập tức lao tới.
“Tống Tri Hòa! Cô còn mặt mũi xuống đây à?”
Tôi đứng yên, nhìn bà ta bị bảo vệ ngăn lại.
“Dì Bùi muốn gặp tôi?”
Bà ta chỉ vào mặt tôi.
“Cô hại con trai tôi thành như vậy, cô còn hỏi?”
“Là con trai dì tự đăng ký kết hôn với người khác trước lễ cưới.”
“Đàn ông ai chẳng có lúc hồ đồ!”
Bà ta gào lên.
“Cô làm phụ nữ mà không biết nhịn, sau này ai dám lấy cô?”
Tôi nhìn bà ta, bỗng thấy may mắn.
May mắn vì hôn lễ chưa diễn ra.
May mắn vì tôi chưa thật sự bước vào căn nhà đó.
Nếu không, suốt quãng đời còn lại, tôi sẽ phải đối mặt với một người mẹ chồng xem sự phản bội của con trai là “hồ đồ”, xem nỗi đau của con dâu là “không biết nhịn”.
Tôi mỉm cười.
“Vậy phiền dì về nói với con trai dì.”
“Tôi không cần ai lấy.”
“Nhưng anh ta cần trả tiền.”
Mẹ Bùi tức đến mức mặt đỏ lên.
“Cô nằm mơ! Tiền đó là cô tự nguyện cho!”
Tôi gật đầu.
“Vậy để tòa phán.”
Bà ta sững lại.
Có lẽ nhà họ Bùi quen thói dùng tình cảm để nói chuyện với tôi.
Quen đến mức quên mất.
Tôi họ Tống.
Tống thị không phải hội từ thiện.
Ba tôi dạy tôi từ nhỏ, trên thương trường, mềm lòng là ưu điểm khi đối đãi với người tốt.
Chaporia
Bình Luận (0)