【Ý lầu trên là… người thật sự thích nữ phụ không phải nam chính nào hết, mà là anh trai nữ chính — Hoắc Tây Diễn?】
【Không thể nào! Hoắc Tây Diễn nổi tiếng không gần nữ sắc. Trong nguyên tác còn độc thân cả đời cơ mà!】
【Người nào đọc kỹ toàn bộ truyện đâu rồi? Mau ra giải thích đi! Rốt cuộc người thích nữ phụ là ai vậy?】
Tôi hoảng hốt đến mức bật ngồi dậy khỏi giường bệnh.
Là đám bình luận điên rồi.
Hay là tôi điên rồi?
Hoắc Tây Diễn thích tôi?
Sao có thể được?
Tổng cộng tôi và anh ấy còn chưa gặp nhau được mấy lần.
Nhưng rồi một ký ức bỗng hiện lên.
Tôi nhớ ra rồi.
Ngày tôi mời anh trai Tô Ngôn Hân ăn cơm.
Bên cạnh anh ấy còn có rất nhiều người khác.
Người đứng đầu nhóm người đó…
Hình như chính là Hoắc Tây Diễn.
Thảo nào ngày gặp anh ở trung tâm thương mại, tôi cứ cảm thấy quen mắt.
Hóa ra đã từng gặp từ trước.
Ngày hôm ấy.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải vì tình cảm vừa chớm nở đã chết yểu.
Mà là trong lúc tôi nói chuyện với anh trai Tô Ngôn Hân.
Phía sau lưng luôn có một ánh mắt nóng rực.
Chăm chú nhìn tôi không rời.
Nhìn đến mức sống lưng tôi lạnh cả đi.
Giống như tôi đã làm sai chuyện gì đó.
Cho nên…
Chẳng lẽ thật sự giống như những dòng bình luận nói?
Hoắc Tây Diễn thích tôi.
Mà hôm đó nhìn thấy tôi mời người đàn ông khác ăn cơm…
Anh ghen sao?
9
Tiếng gõ cửa phòng bệnh vang lên.
Cửa mở ra.
Hoắc Tây Diễn dẫn theo Hoắc Kiều bước vào.
Nghĩ tới những suy đoán vừa xuất hiện trong đầu, mặt tôi bất giác nóng lên.
Nhất thời không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Hoắc Tây Diễn khẽ cong môi.
Sau đó đẩy Hoắc Kiều tới trước mặt tôi.
“Làm sai thì phải làm gì, còn cần anh dạy em sao?”
Hoắc Kiều cúi đầu.
Vành mắt đỏ hoe.
Dù trông rất miễn cưỡng, nhưng lời xin lỗi lại vô cùng nghiêm túc.
“Thẩm Nặc, xin lỗi.”
“Sau này tôi sẽ không tìm cô gây chuyện nữa.
”
“Nếu còn ai dám bắt nạt cô, cứ nói với tôi.”
“Tôi giúp cô đánh người đó.”
Nhà họ Hoắc ba đời mới có được một cô con gái.
Hoắc Kiều được cả gia đình nâng niu chiều chuộng từ nhỏ.
Tôi chưa từng thấy cô ấy cúi đầu nhận sai với bất kỳ ai.
Thật ra bản tính Hoắc Kiều không xấu.
Hôm đèn chùm rơi xuống, vẻ lo lắng trong mắt cô ấy cũng không hề giả tạo.
Khác hẳn với Tô Ngôn Hân.
Người mà tôi luôn xem là bạn thân nhất.
Tôi đã nhìn thấy rất rõ nụ cười đầy khiêu khích của cô ta lúc đó.
Có sự so sánh như vậy.
Tôi rất nhanh đã tha thứ cho Hoắc Kiều.
Nghe tôi chấp nhận lời xin lỗi, Hoắc Kiều ngượng ngùng ngẩng đầu.
Khóe môi hơi cong lên.
“Cảm ơn Nặc Nặc.”
“Thật ra cô cũng khá tốt đấy.”
Tôi lập tức đắc ý hất cằm.
“Hừ.”
“Bây giờ mới biết à?”
“Hoắc Kiều, mắt nhìn của cô đúng là chẳng ra sao.”
Chúng tôi đấu khẩu thêm vài câu.
Cuối cùng lại cùng bật cười.
Bầu không khí vừa mới trở nên hòa hợp.
Hoắc Kiều còn muốn ngồi xuống cạnh giường tiếp tục trò chuyện với tôi.
Kết quả bị Hoắc Tây Diễn xách cổ áo kéo lên.
Rồi thẳng tay đẩy ra ngoài.
“Nói đủ chưa?”
“Nói đủ rồi thì ra ngoài.”
Hoắc Kiều tức tới phồng má nhưng không dám phản kháng.
Trước khi bị kéo đi, cô ấy còn thò đầu ra khỏi cánh tay anh trai.
Giơ nắm đấm về phía tôi.
“Cố lên nhé!”
“Đừng để anh ấy đạt được mục đích dễ dàng quá!”
10
Tôi còn chưa hiểu câu nói đó có ý gì.
Những dòng bình luận nổi đã lập tức giải thích thay tôi.
【A a a a! Hoắc Tây Diễn không phải định nhân cơ hội này để tỏ tình đấy chứ?】
【Kích thích quá rồi!】
【Một nữ phụ thôi mà cũng đáng để anh trai nữ chính tỏ tình sao? Tôi thấy Hoắc Tây Diễn chắc chắn đang giăng bẫy. Chờ nữ phụ mất cảnh giác rồi mới ra tay làm nhà cô ấy phá sản!】
【Nhưng mọi người có thấy không? Hoắc Tây Diễn căng thẳng tới mức đang bấu chặt ngón tay rồi kìa. Người như anh ấy mà cũng có ngày hồi hộp như vậy sao?】
Chaporia
Bình Luận (0)