20px

“Ba năm qua là dì đối xử với con không đủ tốt…”

“Là dì có mắt như mù, không nhìn ra con… con là…”

“Tôi là gì?”

Thẩm Khê bước vào phòng tiếp khách.

Dừng lại cách họ vài bước.

Bình tĩnh nhìn Triệu Ngọc Hoa.

“Tôi là người nhà họ Thẩm?”

“Là người thừa kế của Thanh Nghiễn Capital?”

“Cho nên bây giờ bà cảm thấy, những chuyện ‘đối xử không đủ tốt’ với tôi trong ba năm qua là sai.”

“Là do ‘có mắt như mù’?”

“Vậy nếu hôm nay Trình Viễn không nói cho các người biết những chuyện này.”

“Nếu tôi vẫn là Thẩm Khê không cha không mẹ, không tiền không thế.”

“Trong mắt các người chỉ là người trèo cao gả vào nhà họ Đường.”

“Thì bà còn đứng ở đây nói với tôi những lời này sao?”

“Có phải bà sẽ cảm thấy tôi thậm chí còn không đủ tư cách bước chân vào Vân Đỉnh Các.”

“Chỉ xứng đáng nghe bà ra lệnh qua điện thoại, bắt tôi mang tiền đến.”

“Sau đó lại bị bà mắng là loại vô ơn bạc nghĩa hay không?”

Giọng điệu của Thẩm Khê từ đầu đến cuối đều rất bình ổn.

Không chất vấn.

Không kích động.

Giống như đang kể lại một sự thật vô cùng đơn giản.

Nhưng chính sự bình thản ấy.

Lại càng khiến Triệu Ngọc Hoa không biết giấu mặt vào đâu.

Mặt bà ta nóng rát.

Giống như bị người ta lột sạch quần áo trước bàn dân thiên hạ.

Bà ta há miệng.

Muốn biện minh.

Nhưng phát hiện mình không nói nổi một chữ.

Bởi vì những gì Thẩm Khê nói.

Chính là suy nghĩ chân thật nhất trong lòng bà ta.

Nếu Thẩm Khê vẫn là Thẩm Khê trước kia.

Sao bà ta có thể cúi đầu?

Bà ta chỉ cảm thấy cô con dâu cũ này càng đáng ghét hơn.

Càng không biết điều hơn.

Ly hôn rồi còn muốn xem trò cười của nhà họ Đường!

“Tôi… tôi không có ý đó…”

Triệu Ngọc Hoa lắp bắp.

Ánh mắt hoảng loạn né tránh.

Không còn dám nhìn thẳng vào mắt Thẩm Khê nữa.

Bên cạnh.

Đường Vy Vy cuối cùng cũng thoát khỏi cơn chấn động ban đầu.

Cô ta nhìn Thẩm Khê.

Nhìn dáng vẻ bình tĩnh ung dung như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của đối phương.

Lại nhìn mẹ mình đang hạ mình cầu xin.

Một cỗ đố kỵ và không cam lòng mãnh liệt lập tức xông thẳng lên đầu.

“Thẩm Khê! Cô giả vờ cái gì chứ!”

Đường Vy Vy đột ngột đứng bật dậy.

Chỉ thẳng vào Thẩm Khê.

Giọng nói vì kích động mà trở nên chói tai.

“Cô có bối cảnh ghê gớm như vậy, tại sao lại giấu chúng tôi?”

“Lừa chúng tôi vui lắm sao?”

“Nhìn cả nhà chúng tôi coi cô như người giúp việc mà sai khiến.”

“Có phải trong lòng cô đang âm thầm cười nhạo chúng tôi ngu ngốc hay không?”

“Cô đúng là độc ác!”

“Tâm cơ sâu đến đáng sợ!”

“Anh tôi cưới phải cô đúng là xui xẻo tám đời!”

“Vy Vy! Im miệng!”

Đường Minh Lỗi quát lớn.

Gân xanh trên trán nổi lên dữ dội.

Lúc này nhìn Thẩm Khê.

Ngoài sự hối hận ngập trời và khó tin.

Trong lòng anh ta còn có một nỗi sợ hãi ăn sâu vào tận xương tủy.

Anh ta đã hoàn toàn tin lời Trình Viễn.

Chỉ có thân phận như vậy.

Mới có thể giải thích được tất cả.

Anh ta không đắc tội nổi Thẩm Khê.

Càng không đắc tội nổi nhà họ Thẩm phía sau cô.

Vậy mà Đường Vy Vy đến lúc này vẫn không nhìn rõ tình hình.

Quả thực ngu xuẩn đến cực điểm!

“Anh! Em nói sai sao?”

Đường Vy Vy không phục hét lên.

Hai mắt đỏ hoe.

“Nếu cô ta nói sớm ra.”

“Chúng ta sao có thể…”

“Sao có thể đối xử với cô ta như vậy?”

“Mẹ sao có thể thúc ép hai người sinh con?”

“Lại càng không thể…”

“Không thể ép tôi ly hôn?”

Thẩm Khê tiếp lời cô ta.

Trong giọng nói cuối cùng cũng mang theo một tia lạnh lẽo khó nhận ra.

“Đường Vy Vy.”

“Năm nay cô hai mươi sáu tuổi rồi.”

“Không phải sáu tuổi.”

“Ba năm nay.”

“Tôi có từng lấy của nhà họ Đường các người một đồng nào không?”

“Lương mỗi tháng của tôi, sáu nghìn tệ.”

“Đều đúng hạn chuyển vào thẻ của mẹ cô.”

“Dùng để ‘phụ giúp chi tiêu trong nhà’.”

“Hai nghìn tệ còn lại phải lo toàn bộ chi tiêu sinh hoạt trong nhà. Gạo, mì, dầu, muối, tiền điện, tiền nước, tiền gas. Thỉnh thoảng còn phải mua đồ ăn vặt cho cô, mua chiếc khăn lụa mà mẹ cô thích.”

“Chiếc áo khoác Chanel mùa mới nhất trên người cô.”

“Là quà sinh nhật tôi mua cho cô bằng toàn bộ tiền lương của tháng cuối cùng, cộng thêm khoản tiền riêng tôi tiết kiệm được trước đó.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...