Kiếp trước hắn xem ta như món đồ chơi, đời này hắn lại nói muốn cưới ta làm chính thê?
“Ngài điên rồi.” Ta nói.
“Ta không điên.” Hắn đi tới, đưa tay muốn chạm vào mặt ta, bị ta tránh đi.
“Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, kiếp trước hiểu lầm giữa chúng ta quá sâu. Đời này, chi bằng bắt đầu lại từ đầu.”
“Ngài nằm mơ.” Ta xoay người muốn chạy ra ngoài.
Động tác của Chu Hành nhanh hơn ta nhiều.
Hắn bóp gáy ta, tay còn lại bịt miệng mũi ta.
Một mùi hương ngọt ngấy chui vào khoang mũi, ta liều mạng giãy giụa.
“Đừng giãy nữa.” Giọng Chu Hành vang lên bên tai, như một con rắn lạnh lẽo.
“Đợi gạo nấu thành cơm, nàng nói xem Thần Vương còn cần nàng không? Đến lúc đó ngoài gả cho ta, nàng chẳng còn con đường thứ hai.”
Dược tính đến rất nhanh.
Chân ta mềm nhũn, trước mắt bắt đầu mơ hồ.
Không, ta không thể.
Kiếp trước ta đã ngã trên thứ thuốc này, đời này tuyệt đối không thể giẫm lên vết xe đổ.
Chu Hành ấn ta xuống ghế, từ trên cao nhìn xuống ta.
“Nàng tưởng bám được vào Thần Vương là có thể thoát khỏi ta sao? Nàng quá ngây thơ rồi.”
Cả người ta nóng lên, ý thức chênh vênh bên bờ sụp đổ.
Gương mặt Chu Hành trước mắt chồng lên hình ảnh kiếp trước, gương mặt mà trong vô số đêm ta hận không thể xé nát.
Ta dốc hết chút sức lực cuối cùng, lấy ra một thứ từ trong tay áo, nắm chặt trong lòng bàn tay.
“Ngài thật sự nghĩ rằng ta sẽ không chuẩn bị gì sao?”
Chu Hành cúi đầu nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi.
Đó là một con dao ngắn. Tỷ tỷ đưa cho ta để phòng thân. Từ ngày đầu chuyển vào tiểu viện, ta đã mang theo bên người, ngay cả khi ngủ cũng không rời.
Ta kề nó lên cổ mình, lưỡi dao đã cứa rách da, máu theo thân dao chảy xuống.
“Nàng dám?!” Chu Hành vươn tay muốn đoạt lấy.
Ta nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng động lớn. Cửa viện bị người ta đá văng.
16
Một loạt tiếng bước chân gấp gáp vang lên. Cả người ta rơi vào một vòng tay ấm áp.
Ta cố mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt Tiêu Kỳ An ngay trước mặt.
“Chu Hành.” Giọng hắn lạnh băng, mang theo cơn giận dữ. “Ngươi muốn chết.”
Chu Hành bị hắn đá văng ra rất xa, rên lên một tiếng, ôm ngực ho một lúc lâu mới bình tĩnh lại được.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta trong vòng tay Tiêu Kỳ An, cười một tiếng.
“Vương gia tưởng nàng là thứ tốt đẹp gì sao?” Chu Hành nói, giọng khàn đặc.
“Kiếp trước nàng là nữ nhân của ta, đời này cũng vậy. Trên người nàng còn chỗ nào ta chưa từng thấy? Lúc nàng cầu xin tha, Vương gia từng nghe thấy giọng nàng chưa?”
“Câm miệng.” Tiêu Kỳ An nói.
“Khi nàng khóc dưới thân ta…”
Tiêu Kỳ An đấm một quyền vào mặt Chu Hành.
Khóe miệng Chu Hành lập tức rách ra, máu theo cằm nhỏ xuống đất.
Tiêu Kỳ An không dừng tay, lại thêm một quyền, hai quyền, ba quyền.
Chu Hành bị đánh đến co quắp trên đất, ngay cả cơ hội đánh trả cũng không có.
Dược tính thiêu đốt khiến ý thức ta mơ hồ, ta gọi một tiếng:
“Vương gia…”
Tiêu Kỳ An bỗng dừng tay.
Hắn bế ngang ta lên, đặt lên giường mềm trong xe ngựa, vắt khăn ướt đắp lên trán ta.
Dược tính dâng lên, cả người ta nóng nảy khó chịu, vô thức dựa sát vào hắn.
“Thẩm Hành.” Hắn giữ vai ta, không để ta cử động lung tung, giọng trầm khàn. “Nàng nhịn một chút, ta đưa nàng đi tìm thái y.”
Xe ngựa lao nhanh trên Trường An phố, tiếng vó ngựa dồn dập như mưa.
Hắn bỗng cúi đầu, trán chạm vào trán ta, hơi thở nóng rực.
“Thẩm Hành.” Giọng hắn rất khẽ. “Ta sẽ cưới nàng.”
Xe ngựa dừng trước cổng Thần Vương phủ. Tiêu Kỳ An bế ta sải bước đi vào.
Thái y bị kéo từ trong nhà tới, run rẩy bắt mạch rồi kê đơn thuốc.
Tiêu Kỳ An tự tay đút thuốc cho ta. Một bát thuốc đắng trôi xuống, dược tính cuối cùng cũng chậm rãi lui đi.
Ta mơ màng ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, trời đã sáng rõ.
Tiêu Kỳ An ngồi bên giường, dưới mắt thâm đen, hiển nhiên cả đêm không ngủ.
Thấy ta tỉnh, hắn thở phào một hơi.
“Không sao rồi.”
17
Chu Hành bị người ta đàn hặc.
Chaporia
Bình Luận (0)