“Có phải… em vẫn luôn diễn kịch không?”
Tôi nhìn chị ta.
“Chị à, không phải em diễn.”
“Mà là mọi người chưa từng nghĩ đến việc hỏi xem em sống thế nào.”
“Mọi người chỉ nhìn thấy em mặc đồ cũ, lái xe ghẻ, không mua nhà.”
“Mọi người cho rằng em sống nghèo khổ, cảm thấy gia sản để lại cho chị là điều thiên kinh địa nghĩa.”
“Chưa từng có ai hỏi em một câu — ‘Em có cần không?’”
“Ngay cả một sự quan tâm giả tạo cũng không có.”
“Chỉ có đúng cái ngày công bố di chúc, mọi người ngồi đó đợi xem em sụp đổ.”
“Xem có vui không?”
Câu cuối cùng, tôi bật cười khi nói ra.
Nhưng không ai trong số họ cười nổi.
Khóe mắt Lâm Thi Hàm đỏ hoe.
Chị ta há miệng, cuối cùng chỉ nói được một câu: “Chị không biết…”
“Chị không muốn biết thì có.” Tôi sửa lời chị ta.
Đứng dậy.
“Hợp đồng thuê siêu thị còn ba ngày nữa là đến hạn chót của Thư luật sư.”
“Đóng tiền thì mở cửa tiếp.”
“Không đóng —”
“Em thu hồi mặt bằng.”
Tôi bước về phía cửa.
“Mẹ.”
Mẹ tôi ngước lên nhìn tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy trong mắt bà ánh lên sự sợ hãi.
Không phải kiểu sợ hãi bị đánh mắng.
Mà là — sợ tôi không cần bà nữa.
“Về nhà suy nghĩ cho kỹ đi.” Tôi nói.
“Nghĩ xem rốt cuộc con có phải là ‘đứa nuôi tốn cơm tốn gạo’ không.”
Cửa khép lại.
Ngoài hành lang, Đại Tráng đang dựa lưng vào tường đợi tôi.
“Sao rồi?”
“Đi thôi.”
“Bà—”
“Mời tôi đi nhậu. Hôm nay tâm trạng tôi không tốt.”
Đại Tráng không nói thêm tiếng nào, lẳng lặng đi theo.
Đêm đó, chúng tôi ngồi ở quán thịt nướng ven đường đến tận 2 giờ sáng.
Uống hết 12 chai bia.
Đại Tráng hỏi tôi: “Bà có hối hận không?”
“Hối hận chuyện gì?”
“Hối hận vì lúc trước giấu giếm họ. Nếu ngay từ đầu bà nói ra —”
“Nói ra thì sao?” Tôi xếp những vỏ chai rỗng thành một hàng ngang, “Nói tôi có tiền, là bà ấy sẽ yêu thương tôi à? Cái ‘tình yêu’ kiểu đó cũng rẻ mạt lắm.”
“…”
“Tôi chỉ muốn biết một chuyện thôi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào những xiên thịt dê đang kêu xèo xèo tươm mỡ trên vỉ nướng.
“Khi tôi không đưa tiền cho bà ấy, bà ấy có còn nhận tôi là con không.
”
“Đáp án thì bà biết rồi đấy.”
“Ừ.”
Tôi cười.
“Biết rồi thì không còn thấy buồn nữa.”
Đại Tráng nhìn tôi, thở dài một cái, rồi nâng chai bia lên.
“Kính bà.”
“Kính cái gì?”
“Kính cái sự sống qua bao trần ai mà vẫn thấu đáo tận cùng của bà.”
Cụng ly.
Tiếng chai thủy tinh va vào nhau vang vọng trên con phố tĩnh lặng lúc rạng sáng một lúc lâu.
【Chương 9】
Ngày thứ ba.
Hạn chót của Thư luật sư.
Hai giờ chiều.
Tài khoản công ty quản lý Tráng Hạ nhận được một khoản chuyển khoản.
Tròn 68.000 tệ.
Ghi chú: Tiền thuê mặt bằng tầng 1, tòa nhà số 12 đường Triều Dương tháng này.
Người thanh toán: Lâm Thi Hàm.
Khi Đại Tráng chụp màn hình gửi cho tôi, nó kèm theo một tin nhắn: “Đóng rồi.”
“Ừ.”
“Vậy —”
“Cứ tiếp tục đi. Hàng tháng thu bình thường.”
Tôi tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc.
Ít nhất cũng yên ổn được một thời gian.
Nhưng tôi đã nhầm.
9 giờ tối hôm đó, mẹ tôi gọi điện thoại.
“Lâm Hạ.”
Lần này không có tiếng khóc nức nở, không có trò ăn vạ, không có bắt cóc đạo đức.
Giọng điệu rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức không giống bà.
“Mẹ muốn nói với con một chuyện.”
“Mẹ nói đi.”
“Bản di chúc đó…”
Bà dừng lại rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng điện thoại đã mất sóng.
“Mẹ sẽ đến phòng công chứng để hủy nó.”
“…”
“Nhưng không phải vì con có tiền.”
Bà hít sâu một hơi.
“Là do mẹ sai rồi.”
Tôi không lên tiếng.
“Những năm qua… mẹ thiên vị quá. Chị con từ nhỏ sức khỏe không tốt, mẹ luôn muốn bù đắp cho nó…”
“Thế nên mẹ lấy đồ của con đi bù đắp cho chị ta?”
“…Phải. Mẹ sai rồi.”
“Những thứ đó vốn dĩ là của con. Nhà là con mua, siêu thị là con mở, tiền trong sổ tiết kiệm của mẹ là con gửi. Mẹ lấy đồ của con đi bù đắp cho người khác, rồi còn chê con không có tiền đồ.”
“Mẹ biết rồi… Mấy đêm nay mẹ không ngủ được…”
“Mẹ.”
“Hả?”
“Mẹ muốn hủy di chúc thì cứ đi hủy. Nhưng đây không phải là thứ mẹ ‘cho’ con — Những thứ đó, vốn dĩ đã là của con rồi.”
“Đúng… con nói đúng…”
“Từ nay chuyện siêu thị con sẽ không quản nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)