Ngày tiểu thư Hầu phủ đầy tháng, chẳng ai ngờ một nha hoàn quét sân lại dám lao ra giữa đại sảnh, cướp lấy đứa trẻ sắp bị mang đi.
Hầu phu nhân tuổi đã cao mới sinh được một cô con gái duy nhất. Tin vui ấy khiến cả Hầu phủ trên dưới ngập tràn tiếng cười.
Hầu gia thương phu nhân hao tổn nguyên khí sau khi sinh nở, liền bảo bà chỉ cần chuyên tâm dưỡng thân. Còn việc chăm sóc tiểu thư, ngài đích thân tìm một nhũ mẫu có kinh nghiệm để nuôi dưỡng.
Nhũ mẫu vừa mới sinh một b/é g/ái nên nguồn sữa vô cùng dồi dào.
Thế nhưng bà ta gần như dồn hết tâm sức cho tiểu thiên kim của Hầu phủ.
Còn đứa con gái ruột của mình, bà ta lại lạnh nhạt hờ hững, chăm sóc qua loa cho có lệ.
Hầu phu nhân thấy đứa trẻ kia suốt ngày khóc lóc đáng thương, không khỏi động lòng, bèn bảo nhũ mẫu tiện thể cho cả con gái mình b/ú mớm.
Nhũ mẫu ôm tiểu thiên kim trong lòng, nở nụ cười lấy lòng:
“Con nha đầu tiệ/n t/ì ấy lấy đâu ra tư cách tranh sữa với thiên kim Hầu phủ? Cho nó ăn chút bột gạo là đủ sống rồi.”
“Nô tỳ sẽ lập tức đưa nó đi, tuyệt đối không để phu nhân phải bận tâm.”
Ta đứng lẫn trong đám nha hoàn, cúi đầu hầu hạ.
Ngay lúc đứa bé kia sắp bị mang ra khỏi cửa, bên tai ta bất ngờ vang lên một giọng nói non nớt.
“Ta mới là thiên kim Hầu phủ!”
“Đừng đưa ta đi!”
“Mụ nhũ mẫu đáng ch/e/t này đã tráo đổi ta với con gái mụ từ lâu rồi. Vết bớt trên tay ta chính là chứng cứ!”
“Nếu hôm nay các người mang ta đi, sau này mụ sẽ thay thế vị trí của mẫu tử ta. Đến lúc đó, tất cả nô bộc có mặt ở đây cũng sẽ bị diệ/t kh/ẩu!”
Cả da đầu ta tê dại.
Không kịp suy nghĩ thêm, ta lập tức lao tới cướp lấy đứa trẻ sắp bị đưa đi.
1
Đầu óc còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, cơ thể đã phản ứng trước.
Chỉ một bước dài, ta đã giật lại đứa bé từ tay bà tử rồi ôm chặt vào lòng.
Cả đại sảnh lập tức náo loạn.
Hầu phu nhân đập bàn đứng bật dậy:
“Con nha đầu nào dám vô phép như vậy? Kéo ra ngoài!”
Hầu gia cũng sa sầm mặt mày, ném mạnh chén rượu xuống bàn:
“To gan!”
Nhũ mẫu họ Chu sững người trong chốc lát.
Ngay sau đó bà ta lao tới như phát điên, muốn giành lại đứa bé.
“Trả con gái cho ta!”
“Con tiệ/n t/ì nhà ngươi định làm gì?”
Ta ôm chặt đứa trẻ lùi về phía sau.
Lưng va mạnh vào cột nhà.
Nhũ mẫu túm lấy cánh tay ta, điên cuồng kéo giật.
Móng tay bà ta cắm sâu vào da thịt khiến ta đau đến hít ngược khí lạnh.
Bà ta vừa khóc vừa gào:
“Phu nhân! Con tiệ/n t/ì này muốn cướp con của nô tỳ! Nó phát điên rồi!”
Hầu phu nhân nhíu mày, lạnh giọng:
“Người đâu! Bắt nó lại!”
Mấy bà tử lập tức xông lên.
Ta dùng cả thân mình che chắn cho đứa trẻ, nhất quyết không chịu buông tay.
“Phu nhân!”
“Đứa bé này tuyệt đối không thể bị mang đi!”
Nhũ mẫu lập tức cướp lời:
“Tại sao không thể?”
“Nó là con gái của ta. Ta muốn đưa đi đâu thì đưa. Một nha hoàn thấp kém như ngươi lấy tư cách gì mà xen vào?”
Nói xong, bà ta quay sang Hầu phu nhân, khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Phu nhân, con tiệ/n t/ì này chắc chắn đã nhận lợi lộc của ai đó nên mới cố tình gây sự với nô tỳ.”
“Con gái nô tỳ có làm gì sai đâu?”
Sắc mặt Hầu phu nhân càng lúc càng khó coi.
Bà nhìn chằm chằm vào ta.
“Trả đứa bé lại cho nhũ mẫu.”
“Sau đó tự ra ngoài lĩnh hai mươi gậy.”
Mấy bà tử đã giữ chặt lấy cánh tay ta.
Đúng lúc ấy, đứa trẻ trong lòng bỗng ê a vài tiếng non nớt.
“Đừng giao ta cho mụ ta!”
“Mụ ta sẽ gi/ế/t ta mất!”
“Ta mới là thiên kim Hầu phủ!”
Ta biết mình không còn đường lui nữa.
“Phu nhân!”
Ta dùng hết sức lực trong người hét lớn.
“Đứa bé này mới chính là thiên kim thật của Hầu phủ!”
Khoảnh khắc ấy, cả đại sảnh yên lặng đến đáng sợ.
Hầu phu nhân đứng sững.
Nhũ mẫu thì tái mét mặt mày.
Ngay giây tiếp theo, bà ta quỳ phịch xuống đất.
“Phu nhân! Hầu gia!”
“Con tiệ/n t/ì này không biết bị ai xúi giục, ngay cả lời vu khống động trời như thế cũng dám nói ra!”
“Nó muốn ép nô tỳ vào đường ch/e/t!”
Bà ta liên tục dập đầu xuống nền đất, phát ra những tiếng bịch bịch chói tai.
“Con gái nô tỳ mới sinh chưa đầy một tháng, có đắc tội ai đâu?”
“Vậy mà nó vừa mở miệng đã gán cho nô tỳ tội danh tày trời như vậy!”
Hầu gia đập bàn quát lớn:
“Hồ đồ!”
“Một nha hoàn quét dọn thấp hèn mà cũng dám ăn nói bậy bạ, phá hỏng tiệc đầy tháng của Hầu phủ sao?”
Nhũ mẫu khóc đến thở không ra hơi.
Bà ta bò tới ôm lấy chân Hầu phu nhân.
“Phu nhân!”
“Người phải làm chủ cho nô tỳ!”
“Con tiệ/n t/ì này muốn hại ch/e/t con gái của nô tỳ!”
Nghe tiếng khóc thảm thiết ấy, Hầu phu nhân cũng có phần dao động.
Bà cau mày nhìn ta.
“Xuân Đào.”
“Ngươi điên rồi sao?”
“Con gái của nhũ mẫu làm sao có thể là thiên kim Hầu phủ được?”
Ta ôm chặt đứa bé trong lòng.
Toàn thân run lên từng hồi.
Cổ họng nghẹn cứng như bị thứ gì chặn lại.
Nhưng ta biết mình nhất định phải nói.
“Phu nhân.”
“Nhũ mẫu đã tráo đổi con gái mình với thiên kim thật của Hầu phủ.”
“Đứa trẻ bà ta đang ôm trong tay mới là con ruột của bà ta.”
“Còn đứa bé sắp bị đưa đi này…”
“…mới chính là cốt nhục má/u mủ của người!”
2
Cả đại sảnh lập tức dậy sóng.
Tiếng bàn tán nổi lên khắp nơi.
Nhũ mẫu lại càng khóc dữ dội hơn, giọng the thé đến chói tai:
“Đúng là vu oan giá họa!”
“Nó đang ngậm má/u phun người!”
Bà ta ôm chặt đứa bé trong lòng, toàn thân run lên vì kích động.
“Nô tỳ hầu hạ tiểu thư suốt một tháng nay.”
“Ngày nào cũng cho b/ú, thay tã, dỗ ngủ.”
“Kết quả lại bị vu cho tội đánh trá/o hài tử.”
“Nô tỳ rốt cuộc đã làm gì sai?”
Nghe những lời ấy, vành mắt Hầu phu nhân cũng đỏ lên.
Bà lạnh lùng nhìn ta, ánh mắt ngày càng sắc bén.
“Ngươi có chứng cứ không?”
Ta nghẹn lời.
Làm sao ta có thể nói rằng tất cả những điều này đều do chính một đứa trẻ mới đầy tháng kể cho ta nghe?
Nhũ mẫu lập tức được đà lấn tới.
Bà ta quỳ sụp xuống đất, bò đến trước mặt Hầu phu nhân.
“Phu nhân!”
“Con tiệ/n t/ì này toàn nói những lời điên rồ vô căn cứ.”
“Rõ ràng là có kẻ đứng sau giật dây!”
“Nó muốn nhân cơ hội làm loạn, hãm hại chân thiên kim của Hầu phủ!”
“Nô tỳ cầu xin phu nhân lập tức kéo nó ra ngoài, đ/ánh ch/e/t bằng gậy!”
Hầu gia lạnh giọng:
“Lôi xuống!”
Mấy bà tử lập tức nhào tới.
Đúng lúc ấy, đứa bé trong lòng ta lại ê a không ngừng.
“Xem vết bớt!”
“Chỉ cần xem vết bớt là biết ngay!”
“Trên cánh tay ta có vết bớt hình hoa mai!”
“Con gái mụ ta căn bản không có!”
Ta như người sắp chết vớ được cọc.
Dùng hết sức hét lớn:
“Kiểm tra vết bớt!”
“Trên cánh tay tiểu thư có một vết bớt màu đỏ!”
Chaporia
Bình Luận (0)