Tôi dùng bút đỏ viết trên tường:
Không nghe thấy không phải vô tội nếu chính mình chọn bịt tai.
Dòng chữ ấy đỏ rực.
Tường xám bắt đầu nứt.
Những câu “tôi không biết”, “tôi không thấy”, “đừng làm lớn chuyện” bong ra từng mảng.
Bên dưới lộ ra vô số cái tên.
Tên của những người dưới hố.
Không phải tất cả đều còn sống.
Nhưng họ từng kêu.
Từng có người nghe thấy.
Từng bị bỏ qua.
Chúng tôi kéo được mười ba người lên.
Có người là hồn ảnh.
Có người là ký ức.
Có người là người thật bị mắc trong tuyến Thính Giả.
Họ ngồi trên sân ga, thở dốc, khóc, run rẩy.
Người phụ nữ số 1098 quỳ xuống trước một cô gái trẻ vừa được kéo lên.
“Xin lỗi… tôi nghe thấy… nhưng tôi đi mất…”
Cô gái nhìn bà ta.
Không tha thứ.
Chỉ nói:
“Lần sau đừng đi.”
Bà ta khóc gật đầu.
Tôi nhìn cảnh đó.
Không phải mọi lời xin lỗi đều đáng được tha.
Nhưng ít nhất, lời giả điếc đã bị xé ra.
Tàu điện vang còi.
Tai nghe của chúng tôi đồng thời phát:
“Trạm Người Giả Điếc xử lý bất thường.”
“Xin quý khách lên tàu.”
“Trạm kế tiếp: Người Nghe Chọn Lọc.”
Tôi nhìn tấm vé trong tay.
Dòng chữ hiện lên:
Đã phá một lớp lọc.
Còn hai lớp trước ga Tai Người.
Tôi thở ra.
Cổ họng lại đau.
Lục Minh đưa kẹo ngậm tới.
Tôi nhận.
“Có hóa đơn không?”
Cậu cứng đờ.
“Lúc mua vội quá, quên lấy.”
Tôi nhìn cậu rất lâu.
Cậu cúi đầu.
“Sau khi về tôi tự trả.”
Tôi hài lòng.
Chúng tôi bước lên tàu.
Cửa đóng lại.
Người phụ nữ số 1098 đứng trên sân ga, tháo chiếc tai nghe vỡ ném xuống đường ray.
Sau lưng bà ta, ngày càng nhiều người làm theo.
Tai nghe vỡ rơi xuống như vỏ côn trùng chết.
Tàu rời ga.
Trong bóng tối đường hầm, giọng phát thanh không còn dịu dàng như trước.
Nó lạnh hơn.
“Khách nghe số một.”
“Cô nghe quá nhiều rồi.”
Tôi nhai kẹo ngậm, viết lên cửa kính:
Vậy nói to hơn đi.
3. Người Nghe Chọn Lọc
Trạm Người Nghe Chọn Lọc sáng hơn trạm trước.
Sáng đến chói mắt.
Vừa xuống tàu, tôi đã nhìn thấy một biển quảng cáo khổng lồ:
Chỉ nghe điều khiến bạn dễ chịu.
Bảo vệ cảm xúc, từ chối sự thật độc hại.
Dưới biển là một khu chợ.
Không bán đồ.
Mà bán âm thanh.
Từng sạp nhỏ bày đầy chai thủy tinh.
Trong chai có tiếng cười.
Tiếng khen.
Tiếng an ủi.
Tiếng xin lỗi.
Tiếng “bạn không sai”.
Tiếng “tất cả đều là lỗi của người khác”.
Tiếng “bạn đã cố gắng rồi, không cần thay đổi”.
Tiếng “đừng nghe họ, họ ghen tị thôi”.
Khách ở trạm này không bịt tai.
Ngược lại, tai nghe của họ rất đẹp.
Có tai nghe mạ vàng.
Có tai nghe đính đá.
Có tai nghe màu hồng phấn.
Họ đi qua từng sạp, thử từng loại âm thanh, chọn thứ mình thích rồi bỏ vào tai nghe.
Một người đàn ông trung niên đứng trước sạp “Lời khen lãnh đạo”.
Chủ sạp mở một chai:
“Ông làm gì cũng đúng.”
“Nhân viên phản đối vì họ không hiểu tầm nhìn của ông.”
“Gia đình xa cách vì họ không biết trân trọng ông.”
Người đàn ông nghe xong, mặt đầy hưởng thụ, mua liền ba chai.
Sau lưng ông ta có vài bóng người cúi đầu.
Hình như là nhân viên.
Còn có một đứa trẻ.
Nhưng ông ta không nghe họ.
Vì tai nghe đang phát lời khen.
Một cô gái trẻ đứng trước sạp “An ủi tình yêu”.
Chủ sạp mở chai:
“Anh ấy lạnh nhạt vì anh ấy quá yêu bạn.”
“Anh ấy kiểm soát bạn vì sợ mất bạn.”
“Bạn chịu thêm chút nữa, anh ấy sẽ thay đổi.”
Cô gái ôm chai âm thanh, khóc gật đầu.
Phía sau cô, bóng một bàn tay đang kéo cô vào căn phòng tối.
Cô không nhìn.
Vì âm thanh trong tai quá dịu dàng.
Lục Minh nhìn đến tức đỏ mắt.
Cậu viết:
Trạm này không phải giả điếc. Họ có nghe, nhưng chỉ nghe thứ mình muốn.
Tôi gật đầu.
Đây còn phiền hơn.
Người giả điếc ít nhất biết mình đang né.
Người nghe chọn lọc thường nghĩ mình rất tỉnh táo.
Tạ Hành Chu nhìn quanh.
“Ở đây tiếng kêu cứu sẽ bị trộn với tiếng họ muốn nghe.”
Tôi vừa định viết, tai nghe của tôi bỗng phát ra giọng rất quen.
Là giọng của rất nhiều khán giả trong livestream.
“Vãn Vãn giỏi quá.”
“Không có cô thì không ai làm được.”
“Cô đúng hết.”
“Những ai phản đối cô đều là người xấu.”
“Cô không cần nghe lời nghi ngờ.”
Tôi khựng lại.
Tai nghe đang thử bán âm thanh cho tôi.
Nó biết con người ghét bị chửi, thích được tin, thích được khen.
Nó cũng biết tôi không ngoại lệ.
Làm người ai chẳng muốn nghe câu mình đúng.
Nhất là sau khi đã mệt đến mức cổ họng đau, tai nhức, xương cốt như sắp rời ra.
Tôi nghe những câu khen đó vài giây.
Sau đó lấy bút đỏ viết lên tai nghe:
Khen miễn phí cũng là bẫy.
Âm thanh lập tức tắt.
Tôi viết tiếp lên bảng cho Tạ Hành Chu và Lục Minh xem:
Kiểm tra tai nghe. Nó sẽ phát thứ mình muốn nghe.
Lục Minh hoảng hốt kéo bảng ra viết:
Chaporia
Bình Luận (0)