20px

“Tri Hạ, anh không tin em thật sự không còn tình cảm.”

“Em chỉ đang giận.”

“Em cho anh một cơ hội.”

“Anh lập tức cắt đứt với Tô Mạn.”

“Anh nghỉ việc ở công ty đó cũng được.”

“Anh ở nhà với em.”

“Chúng ta sinh một đứa con.”

Tôi nhìn anh ta.

Trong nháy mắt ấy, tôi thật sự cảm thấy may mắn.

May mà chúng tôi chưa có con.

Nếu không, tôi sẽ càng khó rút khỏi vũng bùn này.

Tôi nói:

“Thẩm Nghiễn Chu, anh không phải muốn ở nhà với tôi.”

“Anh chỉ mất đường lui rồi.”

“Công ty điều tra anh.”

“Tô Mạn bắt đầu tính tiền với anh.”

“Thẻ đồng sở hữu không còn.”

“Anh bỗng phát hiện, trên đời này không ai trả phí cho tình yêu của anh nữa.”

“Cho nên anh quay về tìm tôi.”

Từng câu từng chữ, sắc mặt anh ta càng khó coi.

Tôi biết tôi nói đúng.

Một người thật lòng hối hận sẽ xấu hổ.

Còn một người bị vạch trần lợi ích sẽ phẫn nộ.

Quả nhiên, giây tiếp theo, Thẩm Nghiễn Chu nổi giận.

“Trình Tri Hạ!”

“Em đừng quá đáng!”

“Anh chịu xuống nước với em là vì anh còn yêu em!”

“Nếu em ép anh, chúng ta cùng lắm cá chết lưới rách!”

Lâm Sơ lập tức lạnh mặt.

“Anh Thẩm, lời đe dọa này tôi đã ghi lại.”

“Từ giờ nếu thân chủ tôi gặp bất kỳ nguy hiểm nào, anh sẽ là đối tượng nghi vấn đầu tiên.”

Thẩm Nghiễn Chu cứng đờ.

Tôi nhìn anh ta lần cuối.

“Anh xem.”

“Đây mới là con người thật của anh.”

“Khi không lấy được lợi ích, anh liền lộ răng.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Sau lưng vang lên giọng anh ta.

“Tri Hạ!”

“Em sẽ hối hận!”

Tôi không quay đầu.

Tôi đã hối hận rồi.

Hối hận vì tỉnh quá muộn.

Nhưng may mà vẫn chưa muộn đến mức không cứu được mình.

Chương 8: Chiếc Xe Bị Kéo Đi

Thẩm Yên không chịu trả xe.

Chuyện này tôi đoán được.

Cô ta từ nhỏ đã được cả nhà họ Thẩm chiều hư.

Cô ta cho rằng mọi thứ cô ta dùng đều là hiển nhiên.

Túi xách tôi mua cho cô ta là hiển nhiên.

Tiền học tôi đóng thay là hiển nhiên.

Xe tôi trả góp cho cô ta lái cũng là hiển nhiên.

Cho nên khi bên tài chính gọi điện yêu cầu thanh toán khoản vay quá hạn, cô ta còn mắng nhân viên.

“Các người tìm tôi làm gì?”

“Xe này chị dâu tôi trả!”

Nhân viên hỏi:

“Vậy chị dâu cô còn tiếp tục trả không?”

Cô ta nghẹn.

Sau đó gọi cho tôi bằng số lạ.

Tôi vừa nghe máy, cô ta đã khóc.

“Chị dâu, chị không thể làm vậy với em.”

“Em còn phải đi làm.”

“Không có xe em sống thế nào?”

Tôi nhìn bản hợp đồng trước mặt.

“Đi tàu điện.”

Cô ta tức giận.

“Chị biết em không quen chen tàu điện mà!”

“Tôi biết.”

“Nhưng liên quan gì đến tôi?”

Thẩm Yên nghẹn lại.

Rất lâu sau, cô ta bắt đầu đổi chiến thuật.

“Chị dâu, trước đây là em không hiểu chuyện.”

“Em xin lỗi chị.”

“Chị đừng giận em được không?”

“Anh em làm sai thì chị tìm anh ấy.”

“Em vô tội mà.”

Tôi cười.

“Cô vô tội?”

“Vậy những năm qua cô nhận tiền của tôi, dùng xe của tôi, sau lưng nói tôi là máy rút tiền, cũng vô tội?”

Đầu dây bên kia đột nhiên yên lặng.

Tôi biết cô ta đang sợ.

Vì câu “máy rút tiền” vốn là cô ta nói trong nhóm bạn thân.

Mà bạn thân của cô ta, trùng hợp lại có một người là em họ của Hà Vy.

Thế giới này đôi khi rất nhỏ.

Nhỏ đến mức những lời ác ý bạn nói sau lưng người khác, cuối cùng vẫn sẽ quay về đâm vào mặt bạn.

Thẩm Yên lắp bắp:

“Chị… chị nghe ai nói bậy vậy?”

“Không quan trọng.”

“Tôi chỉ thông báo với cô lần cuối.”

“Trong vòng hai ngày, hoặc trả hết khoản vay còn lại và sang tên xe.”

“Hoặc giao xe về địa chỉ tôi gửi.”

“Nếu không, tôi sẽ báo mất tài sản và yêu cầu đơn vị thu hồi xe xử lý.”

Thẩm Yên hét lên:

“Chị dám!”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Cô thử xem.”

Hai ngày sau, cô ta không trả.

Ngày thứ ba, chiếc xe bị kéo khỏi bãi đỗ dưới công ty cô ta.

Hà Vy gửi cho tôi đoạn video.

Trong video, Thẩm Yên mặc váy công sở, đứng trước cổng công ty vừa khóc vừa la.

“Các người làm gì vậy?”

“Đây là xe của tôi!”

Nhân viên thu hồi xe đưa giấy tờ ra.

“Chủ xe đăng ký không phải cô.”

“Khoản vay quá hạn, bên sở hữu hợp pháp yêu cầu thu hồi.”

Đồng nghiệp xung quanh chỉ trỏ bàn tán.

Thẩm Yên muốn gọi cho Mã Ngọc Cầm.

Nhưng gọi mãi không ai nghe.

Vì lúc đó Mã Ngọc Cầm đang ở văn phòng luật sư của tôi.

Bà ta không tới một mình.

Bà ta kéo theo hai người họ hàng.

Vừa vào cửa đã ngồi phịch xuống ghế, bắt đầu khóc lóc.

“Luật sư Lâm, cô nói xem có người con dâu nào như vậy không?”

“Chồng vừa ra nước ngoài công tác, nó đã đòi ly hôn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...