20px

Mà là dấu chấm hết.

Sau khi hoàn tất thủ tục, tôi bước ra khỏi tòa nhà.

Mưa vẫn rơi.

Hà Vy đứng ngoài cửa chờ tôi, trên tay cầm hai cốc trà sữa.

Vừa thấy tôi, cô ấy lập tức giơ lên.

“Chúc mừng độc thân.”

Tôi nhận lấy.

“Không phải cậu nói uống trà sữa dễ béo sao?”

“Hôm nay ngoại lệ.”

Tôi cười.

Chúng tôi đứng dưới mái hiên, nhìn dòng xe qua lại.

Hà Vy hỏi:

“Có thấy buồn không?”

Tôi nghĩ một lúc.

“Có một chút.”

Cô ấy không cười tôi.

Chỉ nhẹ nhàng vỗ vai tôi.

“Bình thường.”

“Dù sao cũng là tám năm.”

Tôi uống một ngụm trà sữa.

Vị ngọt lan trên đầu lưỡi.

“Nhưng nhẹ nhõm nhiều hơn.”

Hà Vy cười.

“Vậy là được.”

Tôi nhìn mưa ngoài trời.

Tám năm qua, tôi luôn nghĩ mình đang cùng một người xây nhà.

Sau này mới phát hiện, tôi xây nhà.

Anh ta đào hầm.

Bây giờ hầm sập rồi.

Nhưng nhà vẫn còn.

Tôi vẫn còn.

Vậy là đủ.

Chương 12: Sau Ly Hôn

Sau ly hôn, tôi làm ba việc.

Việc thứ nhất, đổi khóa toàn bộ căn hộ.

Việc thứ hai, thuê người dọn sạch tất cả đồ của Thẩm Nghiễn Chu.

Quần áo, sách, cốc uống nước, máy cạo râu, ảnh cưới.

Tất cả đóng thùng gửi tới địa chỉ nhà họ Thẩm.

Phí vận chuyển ghi người nhận trả.

Việc thứ ba, bán chiếc nhẫn cưới.

Chiếc nhẫn không đáng bao nhiêu.

Nhưng tôi dùng số tiền ấy mua cho mình một chiếc vòng tay mới.

Không có tên ai.

Không có ngày kỷ niệm.

Chỉ có một viên đá nhỏ màu xanh nhạt.

Người bán hỏi tôi có muốn khắc chữ không.

Tôi nghĩ một lát rồi nói:

“Khắc hai chữ.”

“Tự do.”

Sau khi dọn sạch nhà, căn hộ bỗng rộng hơn rất nhiều.

Tôi thay rèm cửa màu sáng.

Đổi bộ chăn ga mới.

Mua một chiếc bàn làm việc lớn đặt cạnh cửa sổ.

Trên ban công trồng hoa.

Không còn ai chê tôi mua hoa là lãng phí.

Không còn ai nói phụ nữ đừng quá tập trung vào công việc.

Không còn ai đem người nhà mình tới ở rồi bảo tôi nhường phòng.

Cuộc sống một mình yên tĩnh đến mức ban đầu tôi hơi không quen.

Nhưng rất nhanh, tôi thích nghi.

Tôi bắt đầu đi tập yoga.

Bắt đầu học lại tiếng Đức mà năm xưa từng bỏ dở.

Bắt đầu nhận thêm dự án riêng.

Bắt đầu cuối tuần cùng Hà Vy đi xem triển lãm, đi ăn lẩu, đi xem phim khuya.

Có lần xem phim xong, chúng tôi đi ngang qua một cửa hàng trang sức.

Trong tủ kính có rất nhiều nhẫn cưới.

Hà Vy sợ tôi buồn, cố ý kéo tôi đi nhanh.

Tôi lại dừng lại nhìn vài giây.

Cô ấy lập tức hỏi:

“Không sao chứ?”

Tôi lắc đầu.

“Không sao.”

“Chỉ là bỗng thấy, nhẫn đẹp thật.”

“Nhưng đẹp không có nghĩa phải đeo cả đời.”

Hà Vy ngẩn ra, rồi cười.

“Câu này hay.”

“Mai đăng mạng đi.”

Tôi cũng cười.

Sau ly hôn tháng thứ ba, Thẩm Nghiễn Chu trả khoản tiền đầu tiên.

50.000 tệ.

Chuyển khoản kèm lời nhắn:

“Anh sẽ từ từ trả.”

Tôi không trả lời.

Chỉ chuyển biên lai cho Lâm Sơ lưu hồ sơ.

Nghe nói sau khi mất việc ở công ty cũ, anh ta tìm việc rất khó.

Những công ty tốt trong ngành đều biết chuyện anh ta vi phạm bảo mật.

Công ty nhỏ thì không trả nổi mức lương trước đây của anh ta.

Anh ta từ một người sắp thăng chức đối tác, rơi xuống vị trí quản lý cấp trung ở một công ty ít tên tuổi.

Lương giảm hơn một nửa.

Mã Ngọc Cầm không còn nhận được một vạn tệ sinh hoạt mỗi tháng, bắt đầu đi khắp nơi mắng tôi bạc tình.

Nhưng mắng mãi cũng chẳng ai hưởng ứng.

Bởi vì sau khi tôi gửi bảng kê công nợ vào nhóm họ hàng, rất nhiều người nhà họ Thẩm mới biết những năm qua tiền nhà họ tiêu phần lớn đều đến từ tôi.

Có người nói sau lưng:

“Con dâu như thế còn không biết giữ.”

“Nhà họ Thẩm đúng là tham quá hóa mất.”

Mã Ngọc Cầm nghe được, tức đến nằm viện.

Lần này viện phí do Thẩm Nghiễn Chu và Thẩm Yên tự xoay.

Thẩm Yên vì mất xe, đi làm muộn liên tục, bị công ty phê bình.

Cô ta muốn mua xe khác nhưng không ai đứng tên vay giúp.

Bạn bè trước đây thường tụ tập với cô ta cũng dần xa lánh.

Dù sao khi không còn tiền mời ăn, không còn xe đưa đón, “tiểu công chúa” cũng chẳng còn nhiều hào quang.

Còn Tô Mạn.

Cô ta bị công ty sa thải, lại bị yêu cầu bồi thường một khoản vì vi phạm hợp đồng bảo mật.

Bố mẹ cô ta phải bán một căn nhà nhỏ ở quê để xử lý.

Nghe nói cô ta từng tới tìm Thẩm Nghiễn Chu mấy lần.

Lần nào cũng bị Mã Ngọc Cầm đuổi ra.

Có một lần còn bị hàng xóm quay video.

Trong video, Tô Mạn đứng dưới tầng nhà họ Thẩm, khóc đến khàn giọng.

“Thẩm Nghiễn Chu, anh ra đây!”

“Anh nói sẽ chịu trách nhiệm với em mà!”

Không ai ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...