Cô ấy mới lí nhí lên tiếng.
“Xin lỗi.”
“Hôm nay là lỗi của tôi.”
“Nhưng tôi cũng bị bọn họ gọi tới thôi.”
“Người nghĩ ra chuyện này không phải tôi.”
Lời vừa dứt.
Chu Thời Tự lập tức ngẩn người.
Biết được Hoắc Kiều từ lâu đã tha thứ cho tôi, trên mặt anh thoáng hiện vẻ áy náy.
Một lúc sau, anh cũng cúi đầu xuống.
“Nặc Nặc.”
“Vậy anh cũng xin lỗi em.”
“Anh chỉ tức vì em cứ luôn đối đầu với Kiều Kiều.”
“Muốn em nhớ bài học thôi.”
“Chuyện hôm nay đều là ý của Tạ Thính Lễ.”
“Em biết mà, anh ta từ nhỏ đã nhiều mưu nhiều kế nhất.”
“Xấu bụng còn thích giả vờ đứng đắn.”
Tôi và Tạ Thính Lễ quen biết từ năm mười tuổi.
Hai nhà hợp tác làm ăn.
Cũng từng thật lòng đối xử với nhau.
Nhưng hôm nay, vì muốn đòi lại công bằng cho Tô Ngôn Hân, anh ấy lại chọn cách khiến tôi mất mặt trước đám đông.
Chỉ cần anh ấy chịu hỏi riêng tôi một câu.
Có lẽ tôi cũng sẽ không thất vọng đến vậy.
Nhìn thấy sự lạnh nhạt trong mắt tôi, biểu cảm của Tạ Thính Lễ cuối cùng cũng có chút dao động.
Anh khẽ động môi.
Dường như muốn giải thích điều gì đó.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, đã bị tiếng khóc của Tô Ngôn Hân cắt ngang.
Tô Ngôn Hân bước tới, nắm lấy cổ tay tôi.
Sau đó ôm hết mọi trách nhiệm về phía mình.
“Nặc Nặc.”
“Đều là lỗi của tớ.”
“Nếu muốn trách thì cứ trách tớ đi.”
“Thính Lễ chỉ thấy tớ chịu ấm ức nên mới không nhịn được mà đứng ra thay tớ.”
“Cậu đánh tớ, mắng tớ cũng được.”
“Nhưng đừng vì tớ mà làm ảnh hưởng tới tình cảm của các cậu.”
“Nếu vậy tớ sẽ áy náy cả đời mất.”
Tôi thật sự chưa từng biết.
Tô Ngôn Hân lại có khả năng diễn xuất tốt đến vậy.
Nước mắt nói đến là đến.
Không cần chuẩn bị lấy một giây.
Tôi dùng sức hất tay cô ta ra.
Nhưng cô ta bám quá chặt.
Ngay lúc ấy, Tạ Thính Lễ cũng sải bước đi về phía chúng tôi.
Đúng lúc đó.
Từ phía đèn chùm trên trần nhà bỗng vang lên một tiếng động rất nhỏ.
Sắc mặt tất cả mọi người đồng loạt thay đổi.
Chu Thời Tự phản ứng đầu tiên.
Anh kéo Hoắc Kiều còn đang ngơ ngác chạy sang bên cạnh.
Tạ Thính Lễ cũng lập tức ôm lấy Tô Ngôn Hân tránh đi.
Chỉ có tôi.
Vừa rồi bị Tạ Thính Lễ vô thức đẩy ra ngoài.
Chưa kịp phản ứng đã ngã xuống đất.
Đèn chùm khổng lồ rơi xuống.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Một bóng người bất ngờ lao tới.
Anh ôm chặt lấy tôi vào lòng.
Dùng thân mình che chắn toàn bộ nguy hiểm.
Tôi nghe thấy một tiếng rên đau rất khẽ.
Sau đó trước mắt tối sầm.
Tôi hoàn toàn mất ý thức.
8
Lần nữa mở mắt.
Tôi đã nằm trong bệnh viện.
Bố mẹ ngồi bên giường, căng thẳng nhìn tôi không chớp mắt.
Thấy tôi tỉnh lại, cả hai cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó.
Hai người bắt đầu thay phiên nhau mắng Tạ Thính Lễ và Chu Thời Tự.
“Là bố mẹ nhìn lầm người.”
“Trước đây còn nghĩ hai đứa nó đều không tệ.”
“Dựa vào tình cảm lớn lên cùng nhau, gả cho ai cũng sẽ không để con chịu thiệt.”
“Bây giờ nhìn lại, chẳng đứa nào xứng với con gái bố mẹ cả!”
So với bố, mẹ bình tĩnh hơn nhiều.
Bà vừa đút nước cho tôi vừa nhẹ giọng khuyên nhủ.
“Nặc Nặc.”
“Theo mẹ, chuyện hôm nay chưa hẳn là điều xấu.”
“Ít nhất trước khi kết hôn, con đã nhìn rõ người ta là kiểu người thế nào.”
“Ở một góc độ khác, đây cũng là một loại may mắn.”
Tôi khẽ gật đầu.
Đúng vậy.
Kịp thời dừng lỗ.
Chẳng phải cũng là một loại may mắn sao?
Sợ tôi chưa khỏe hẳn, bố mẹ chỉ ngồi thêm một lúc rồi ra ngoài.
Sau khi cửa phòng đóng lại.
Tôi mới có thời gian nhìn những dòng bình luận nổi.
Lúc này, đám bình luận đã hoàn toàn phát điên.
【Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao Hoắc Tây Diễn lại xuất hiện ở đó? Còn lấy thân mình che cho nữ phụ nữa? Anh ấy không cần mạng sao?】
【Biết đâu thứ anh ấy muốn còn quan trọng hơn mạng sống thì sao?】
【Hoắc Kiều vốn chẳng có thù oán gì với nữ phụ. Tại sao đột nhiên lại ghét cô ấy như vậy? Chuyện này có khi nào còn nguyên nhân khác không?】
Chaporia
Bình Luận (0)