Ngôn Tranh cười nhẹ:
“Chỉ cần giúp được cậu là tốt rồi.”
“Thật ra việc chúng ta trở thành bạn bè, đối với tôi mới là may mắn lớn nhất.”
“Không biết cậu còn nhớ không, hồi cấp ba cậu từng giúp tôi một lần.”
16
Tôi từng giúp Ngôn Tranh sao?
Hình như không mà.
Tôi cố nhớ mãi vẫn không ra.
Thời cấp ba, Ngôn Tranh ít nói, lúc nào cũng ngồi bàn đầu chăm chú nghe giảng.
Quý Tuân thì từng cùng cô ấy tham gia mấy cuộc thi học sinh giỏi.
Còn tôi với cô ấy gần như không có tiếp xúc.
Ngôn Tranh cười tươi nói:
“Thật ra cũng không phải chuyện gì to tát.”
“Tôi được vào trường mình với tư cách học sinh đặc cách vì thành tích tốt, nên nhiều người coi thường tôi.”
“Có lần tôi mua một cái kẹp tóc, trên đó in chữ minmin. Bị người ta phát hiện liền cười nhạo tôi nghèo, nói tôi còn không biết miumiu.”
“Lúc đó cậu đứng bên cạnh, nói: ‘Thì sao, tôi cũng không biết. Nó nổi tiếng lắm à?’”
“May mà có cậu. Hồi đó lòng tự trọng của tôi rất cao, nếu không có cậu giúp giải vây, chắc tôi sẽ tự dằn vặt bản thân rất lâu.”
Tôi nghĩ rất lâu mới lục lọi được chuyện nhỏ xíu đó trong góc ký ức.
Thật ra lúc đó tôi còn chẳng nhớ người bị cười nhạo là ai.
Tôi chỉ thấy cảm giác hơn người của họ thật vô lý.
Chẳng phải chỉ là một cái kẹp tóc thôi sao?
Người đáng bị trách phải là người làm hàng giả, chứ không phải người vô tình mua phải đồ nhái.
Hơn nữa tôi thật sự không biết cái thương hiệu họ nói.
Quần áo, túi xách, trang sức theo mùa đều được mang thẳng tới nhà tôi.
Tôi lười đến mức chẳng buồn phân biệt chúng là hãng gì.
Ngôn Tranh dường như chìm trong hồi ức ngọt ngào.
“Còn lần đó tôi bị đau bụng vì tới kỳ, giáo viên thể dục nói tôi giả vờ, nhất định bắt tôi vào nhà vệ sinh cởi quần ra kiểm tra.”
“Cậu khó chịu nói: ‘Cô mãn kinh rồi cũng không thể cấm người khác có kinh chứ. Lý Cương nói cậu ấy bị trĩ, sao cô không bắt cậu ấy cởi quần ra kiểm tra?’”
Chuyện này thì tôi thật sự không nhớ.
Nhưng tôi rất ghét giáo viên thể dục hồi cấp ba.
Rõ ràng là phụ nữ mà suốt ngày dịu dàng với con trai, tụi nó kiếm đại cái cớ là được nghỉ.
Còn con gái xin nghỉ thì soi mói đủ điều.
Nếu không phải bà ta đến tuổi nghỉ hưu rồi, tôi đã bảo nhà trường đuổi việc từ lâu.
“Cậu không nhớ cũng bình thường.”
“Với cậu, đó chỉ là những chuyện nhỏ tiện tay làm, nhưng với tôi thì luôn là sự ấm áp.”
“Hôm đó gặp lại cậu ở công ty, tôi thật sự rất vui, phải lấy hết can đảm mới dám bắt chuyện.
”
Ngôn Tranh nắm tay tôi:
“Vì vậy tôi thật lòng muốn tốt cho cậu.”
“Lẫm Nguyệt, ly hôn với Quý Tuân đi.”
“Anh ta ở bên cậu chỉ vì tiền.”
17
Tôi bình tĩnh “ồ” một tiếng.
Đạn mạc bắt đầu cuộn điên cuồng.
【Chuyện gì thế này, hướng phát triển bắt đầu sai rồi.】
【Không phải nữ phụ sẽ uy hiếp nữ chính rời khỏi nam chính sao?】
【Đúng vậy, sao bây giờ lại thành nữ chính nói nam chính là trai nghèo dựa hơi, bảo nữ phụ mau ly hôn.】
【Chỉ mình tôi muốn lén ship một chút à? PS: tình bạn thôi nhé.】
【Tôi cảm giác câu tiếp theo của nữ chính sẽ là: rời bỏ anh ta, ở bên tôi đi.】
【Nữ phụ quá cao tay, cả nam chính lẫn nữ chính đều bị cô ta thu phục.】
【Không đúng, tình tiết này khác hẳn với bài đề xuất truyện tôi đọc.】
【Hóa ra bạn trên cũng từ bài đề xuất truyện sang đây à?】
【Các chị em, tôi biết vì sao rồi.】
【Bài đề xuất kia là truyện lậu, đã bị xác nhận đạo văn, còn chúng ta đang xem bản chính.】
Ngôn Tranh thấy tôi không tin thì lập tức nóng nảy.
“Cậu đừng không tin, tôi nói cho cậu biết, tôi nhìn thấy đạn mạc.”
Ngay khi cô ấy nói câu đó, những dòng đạn mạc đột nhiên biến mất sạch sẽ.
Tôi dụi mắt, xác nhận thật sự không còn nữa.
Ngôn Tranh vẫn tiếp tục giải thích:
“Đạn mạc nói tôi với Quý Tuân là nam nữ chính, còn cậu là nữ phụ độc ác.”
“Nếu cậu tiếp tục ở bên anh ta, sau này nhà cậu sẽ phá sản.”
“Gia đình cậu tài trợ anh ta học hành, ủng hộ anh ta khởi nghiệp. Sau đó nhà cậu phá sản, anh ta không những không giúp mà còn ly hôn với cậu.”
“Chẳng phải đúng kiểu trai nghèo dựa hơi sao?”
Tôi ngắt lời cô ấy:
“Ờm… tôi biết cậu đang rất gấp, nhưng cậu bình tĩnh chút đã.”
“Cậu thử xem còn nhìn thấy đạn mạc không?”
Ngôn Tranh nhìn lên khoảng không.
Một lúc lâu sau quay lại nhìn tôi.
“Vậy… cậu cũng nhìn thấy đạn mạc?”
Tôi gật đầu:
“Đạn mạc vừa nói những tình tiết họ tưởng là cốt truyện của bản truyện lậu.”
“Còn chúng ta… chắc là bản chính.”
Ngôn Tranh hơi rối:
“Là vậy sao?”
Tôi nghĩ một chút rồi hỏi:
“Tôi chỉ muốn hỏi cậu một chuyện.”
“Đạn mạc nói hồi cấp ba hai người đã có cảm tình với nhau nhưng vì hoàn cảnh nên chia xa. Chuyện đó có thật không?”
Ngôn Tranh lập tức phản bác:
“Sao có thể chứ? Hồi cấp ba tôi bận học suốt ngày, đâu rảnh yêu đương.”
“Thứ duy nhất tôi thích là điểm số và tiền thưởng của trường.”
Chaporia
Bình Luận (0)