20px

“Có thể thử liên lạc với dì ấy.”

“Trước đây em chưa từng gọi.”

“Lần đó thật sự không còn cách nào khác.”

“Em gọi điện qua.”

“Vừa khóc vừa kể lại mọi chuyện.”

“Dì Thẩm liền bảo em tìm anh Cố Trạch.”

“Nói rằng anh ấy mềm lòng.”

“Chắc chắn sẽ giúp em.”

Thẩm Ngọc Trân?

Mẹ chồng tôi biết chuyện?

Thậm chí còn chủ động bảo Trương Lan đi tìm Cố Trạch?

“Em gọi điện cho anh Cố Trạch.”

“Ban đầu anh ấy cũng rất khó xử.”

“Nhưng sau khi nghe hoàn cảnh của em.”

“Lại biết em mắc căn bệnh đó.”

“Biết em một mình đi phẫu thuật có thể mất mạng…”

“Anh ấy mềm lòng.”

“Anh ấy nói anh ấy là anh trai của em.”

“Không thể mặc kệ em.”

“Vậy nên anh ấy dùng tên tôi.”

“Lấy thân phận chồng.”

“Ký giấy cho em?”

Giọng tôi không nhịn được lạnh đi.

Trương Lan cúi đầu thấp hơn nữa.

Gần như muốn vùi cả mặt vào ngực.

“Vâng…”

“Là ý của em.”

“Lúc đó em sợ chết lắm.”

“Cũng sợ sau này để lại hồ sơ.”

“Ảnh hưởng đến danh tiếng của mình.”

“Em khóc lóc cầu xin anh Cố Trạch.”

“Hỏi anh ấy có thể…”

“Có thể tìm một người thật đáng tin giúp em được không.”

“Anh ấy nói.”

“Chỉ có chị dâu…”

“Là người anh ấy tin tưởng nhất.”

“Cũng là người sẽ không nghi ngờ nhất.”

“Anh ấy nói tình cảm của hai người rất tốt.”

“Sau này cho dù chị biết.”

“Chỉ cần giải thích rõ là không sao.”

“Lúc đó em bị ma xui quỷ khiến.”

“Nên… nên đã đồng ý.”

“Chị dâu.”

“Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của em.”

“Là em liên lụy anh Cố Trạch.”

“Càng có lỗi với chị…”

Nói đến đây.

Cô ấy đột nhiên trượt khỏi ghế.

Muốn quỳ xuống trước mặt tôi.

Tôi giật mình.

Vội vàng đứng dậy đỡ lấy cô ấy.

“Em đừng như vậy!”

“Mau đứng lên!”

Khi chạm vào người cô ấy.

Tôi mới phát hiện cánh tay ấy gầy đến đáng sợ.

Hơn nữa còn lạnh buốt.

Cô ấy dựa vào tôi.

Khóc đến run rẩy cả người.

Sự tuyệt vọng và hối hận ấy.

Không giống như đang diễn.

Sợi dây căng cứng trong lòng tôi.

Cuối cùng cũng hơi thả lỏng một chút.

Nhưng sự nghi ngờ vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

“Vậy còn sợi dây chuyền đó?”

“Quà sinh nhật Cố Trạch tặng em?”

Tôi đỡ cô ấy ngồi lại xuống ghế.

Rồi hỏi.

Trương Lan sửng sốt.

Sau đó kéo từ cổ áo ra một sợi dây chuyền mảnh.

Chính là chiếc dây chuyền mặt trăng tôi nhìn thấy trong ngăn kéo của Cố Trạch.

“Cái này…”

“Là quà sinh nhật anh Cố Trạch tặng em năm ngoái.”

“Anh ấy nói nhìn em lúc nào cũng buồn bã.”

“Hy vọng em có thể giống như mặt trăng.”

“Cho dù ở trong bóng tối.”

“Cũng tự mình phát ra được chút ánh sáng.

“Đừng mãi sống trong quá khứ nữa.”

Cô ấy vuốt ve mặt dây chuyền.

Nước mắt lại trào ra.

“Chị dâu.”

“Tình cảm anh Cố Trạch dành cho em thật sự chỉ là tình anh em.”

“Anh ấy thương hại em.”

“Giúp đỡ em.”

“Đều là vì lời dặn của dì Thẩm.”

“Và vì anh ấy cảm thấy mình có trách nhiệm với em.”

“Mỗi lần giúp em.”

“Anh ấy đều nói.”

“Người anh ấy có lỗi nhất là chị.”

“Hạnh phúc lớn nhất của anh ấy là được sống thật tốt với chị.”

“Là em…”

“Là gánh nặng như em đã liên lụy anh ấy.”

“Cũng phá hỏng tình cảm của hai người…”

Cô ấy khóc đến đau lòng.

Mà những lời cô ấy nói.

Xét về logic.

Lại hoàn toàn khớp với những gì Cố Trạch từng ám chỉ.

Tình anh em.

Trách nhiệm.

Cảm giác áy náy.

“Vậy hiện giờ em đang sống ở Cẩm Tú Hoa Viên?”

“Khoản hai vạn tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng cũng là do Cố Trạch đưa?”

Tôi hỏi ra vấn đề quan trọng nhất.

Trương Lan gật đầu.

Rồi lại lắc đầu.

“Căn nhà…”

“Là anh Cố Trạch thuê giúp em.”

“Anh ấy nói môi trường ở đó tốt.”

“An toàn.”

“Thích hợp để em dưỡng bệnh.”

“Còn tiền…”

“Một phần là anh Cố Trạch cho.”

“Anh ấy nói đó là ý của dì Thẩm.”

“Bảo em đừng bạc đãi bản thân.”

“Phần còn lại…”

“Là tiền em tích góp được khi còn đi làm.”

“Và cả…”

“Bạn trai cũ của em.”

“Sau này lương tâm cắn rứt.”

“Nên bồi thường cho em một khoản tiền.”

“Bảo em sống cho tốt.”

“Đừng tìm anh ta nữa.”

Tiền tiết kiệm của chính cô ấy?

Tiền bồi thường của bạn trai cũ?

Cách giải thích này.

Dường như cũng có thể hợp lý hóa khoản chi tiêu không nhỏ kia.

Dù sao.

Nếu người đàn ông đó thật sự cảm thấy có lỗi.

Dùng tiền để dàn xếp mọi chuyện.

Cũng không phải là không thể hiểu được.

“Bệnh của em cụ thể là thế nào?”

“Nó thật sự ảnh hưởng lớn đến chuyện mang thai và sinh con sao?”

Tôi hỏi điều mà mình quan tâm nhất.

Sắc mặt Trương Lan càng trắng thêm vài phần.

Cô ấy khẽ kéo cổ áo lại.

Giọng nói rất nhỏ.

“Là thiếu hụt yếu tố đông máu.”

“Di truyền từ nhỏ.”

“Bình thường thì không sao.”

“Nhưng nếu bị thương hoặc phải phẫu thuật.”

“Máu sẽ khó cầm hơn người khác.”

“Nếu mang thai…”

“Đặc biệt là lúc sinh con.”

“Nguy cơ rất lớn.”

“Rất dễ băng huyết.”

“Lúc đó bác sĩ đã nói.”

“Ca phá thai lần trước mà em có thể bình an vượt qua.”

“Đã là may mắn lắm rồi.”

“Bác sĩ còn dặn em.”

“Nếu sau này mang thai.”

“Nhất định phải cực kỳ cẩn thận.”

“Phải được theo dõi chặt chẽ trong suốt thai kỳ.”

Cô ấy nhìn tôi.

Trong mắt tràn ngập sự lo lắng và áy náy chân thành.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...