Mọi nghi hoặc.
Mọi điều vô lý.
Dường như đều đã có lời giải thích.
Sự che giấu của Cố Trạch.
Sự yếu đuối đáng thương của Trương Lan.
Nỗi áy náy của mẹ chồng.
Khoản “tiền sinh hoạt” hai vạn tệ mỗi tháng.
Hai mươi vạn tệ được chuyển vào tài khoản.
Và cả bí mật mà anh luôn nói rằng “không thể nói”.
Tất cả.
Cuối cùng cũng được nối lại với nhau.
Một người cha giàu có.
Vì cảm thấy có lỗi với đứa con gái riêng.
Nên muốn bù đắp cho cô ta bằng mọi giá.
Một người “anh trai”.
Được lựa chọn để trở thành người chăm sóc.
Và cả “người chồng tương lai”.
Dù là bất đắc dĩ.
Hay cam tâm tình nguyện.
Một cô em gái bệnh tật.
Không thể xuất hiện ngoài ánh sáng.
Sống dựa vào sự chăm sóc của “anh trai”.
Còn tôi.
Lâm Hiểu Sơ.
Lại là nhân vật buồn cười nhất.
Đáng thương nhất.
Trong vở kịch hoang đường này.
Cố Trạch.
Người chồng của tôi.
Hai năm dịu dàng chăm sóc.
Hai năm đầu ấp tay gối.
Những lời hứa hẹn.
Những câu yêu thương.
Những điều mà tôi từng tin là thật.
Rốt cuộc có bao nhiêu phần là thật?
Bao nhiêu phần chỉ là một màn kịch diễn cho Trương Minh Viễn xem?
Lại có bao nhiêu phần.
Là sự áy náy sau những giằng xé trong lòng anh.
Dành cho tôi.
Người phụ nữ xuất hiện ngoài kế hoạch ấy?
Dạ dày đột nhiên quặn lên dữ dội.
Một cơn buồn nôn trào dâng.
Tôi phải chống tay vào thân cây ven đường.
Khom người nôn khan.
Không phải nghén.
Mà là ghê tởm.
Ghê tởm sự thật vừa được bóc trần.
Ghê tởm chính bản thân mình.
Vì đã từng ngu ngốc tin rằng.
Mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.
Đó là sự bài xích từ cả tinh thần lẫn thể xác.
Là phản ứng chán ghét tận sâu trong bản năng.
Đối với một mối quan hệ bẩn thỉu.
Đầy dối trá.
Đầy toan tính.
Điện thoại reo lên.
Là Tô Tình gọi tới.
“Hiểu Sơ.”
“Bên cậu thế nào rồi?”
“Không sao chứ?”
Giọng cô ấy đầy lo lắng.
“Tình Tình…”
Giọng tôi khàn đặc.
“Tớ nghĩ…”
“Tớ đã biết sự thật rồi.”
Một sự thật còn xấu xí hơn tất cả những gì tôi từng tưởng tượng.
08
Tôi không lập tức quay về nhà Tô Tình.
Mà ngồi một mình trên chiếc ghế dài giữa công viên trung tâm suốt cả buổi chiều.
Gió cuối thu rất lạnh.
Cuốn theo những chiếc lá vàng úa.
Lượn một vòng dưới chân tôi rồi bay đi.
Tôi lặp đi lặp lại những lời của Lý Kiến Quốc trong đầu.
Không biết bao nhiêu lần.
Phẫn nộ.
Ghê tởm.
Đau lòng.
Hoang đường.
Từng đợt cảm xúc như thủy triều cuốn qua.
Đến cuối cùng.
Thứ còn sót lại chỉ là sự tỉnh táo lạnh lẽo.
Gần như tê dại.
Sự thật.
Thường tàn nhẫn hơn tưởng tượng.
Nhưng dù sao.
Một sự thật tàn nhẫn.
Vẫn tốt hơn một lời nói dối ngọt ngào.
Ít nhất.
Nó giúp tôi nhìn rõ.
Mình đang mắc kẹt trong một tình cảnh nực cười và đáng sợ đến thế nào.
Cố Trạch.
Người đàn ông mà tôi từng cho rằng có thể gửi gắm cả cuộc đời.
Ngay từ đầu.
Đã sống trong một mạng lưới lừa dối và trao đổi lợi ích khổng lồ.
Còn tôi.
Không may trở thành người vô tội nhất.
Cũng là kẻ đáng cười nhất.
Trong cuộc trao đổi ấy.
Không phải anh không yêu tôi.
Có lẽ.
Anh cũng từng yêu.
Ngoài kịch bản mà Trương Minh Viễn sắp đặt.
Ngoài những lúc không cần đóng vai “anh trai”.
Không cần đóng vai “người chồng tương lai”.
Đối với tôi.
Có lẽ anh cũng từng thật lòng dịu dàng.
Từng thật lòng rung động.
Nhưng chút tình yêu đáng thương ấy.
Thứ tình yêu trộn lẫn giữa dối trá và tính toán.
Trước lợi ích khổng lồ.
Trước trách nhiệm kéo dài nhiều năm.
Trước áp lực từ những người đứng trên cao.
Lại mong manh đến không chịu nổi một đòn.
Cho nên.
Khi Trương Lan cần anh.
Anh có thể không chút do dự.
Dùng tên tôi để mạo hiểm.
Cho nên.
Anh vừa xây dựng gia đình với tôi.
Vừa nhận tiền của Trương Minh Viễn.
Âm thầm “chăm sóc” Trương Lan.
Dọn đường cho cuộc hôn nhân có thể xảy ra trong tương lai.
Cho nên.
Sau khi mọi chuyện bại lộ.
Anh chọn im lặng.
Chọn dùng thêm nhiều lời nói dối khác.
Để vá víu lời nói dối đầu tiên.
Thay vì thẳng thắn nói ra tất cả.
Cùng tôi đối mặt.
Bởi vì.
Cái giá của sự thành thật.
Có thể là mất đi sự chống lưng của Trương Minh Viễn.
Có thể là phải đối mặt với sự tuyệt vọng của Trương Lan.
Có thể là phá vỡ vòng tuần hoàn trách nhiệm và bù đắp mà anh đã quen thuộc từ lâu.
Còn tôi thì sao?
Cảm xúc của tôi.
Cuộc hôn nhân của tôi.
Sự an toàn của đứa con tôi mang trong bụng.
Trong cán cân lựa chọn của anh.
Được đặt ở vị trí nào?
Đáp án rõ ràng đến đau lòng.
Trời dần tối.
Đèn đường lần lượt sáng lên.
Tôi lấy điện thoại ra.
Mở khung trò chuyện WeChat với Cố Trạch.
Gửi cho anh một tin nhắn.
“Chín giờ sáng mai.”
“Gặp nhau trước cổng Cục Dân chính.”
“Mang theo hộ khẩu, căn cước và giấy đăng ký kết hôn.”
Sau đó.
Tôi kéo xuống.
Chặn toàn bộ phương thức liên lạc của anh.
Không chất vấn.
Không cãi vã.
Cũng không còn nước mắt.
Bởi vì.
Nỗi đau lớn nhất.
Không phải là khóc đến cạn nước mắt.
Mà là khi trái tim hoàn toàn nguội lạnh.
Khi cuối cùng cũng nhìn rõ toàn bộ bàn cờ.
Chaporia
Bình Luận (0)