“Giấu kỹ thật đấy, Triệu Tịch Dương.”

Trong đầu tôi trống rỗng, vẫn gắng gượng, từng chữ từng chữ nói ra, “Người chat với tôi là anh ấy, từ đầu đến cuối thì liên quan gì đến cô?”

Nghe câu đó, cô ta bật dậy cái “phắt”, rồi ném mạnh chiếc điện thoại đi, lạnh lùng nói.

“Cậu tưởng anh ấy nói chuyện với cậu đôi câu là có ý với cậu à?”

“Nói cho cậu biết, người lớn hai nhà chúng tôi đã bàn xong rồi, để chúng tôi cùng ra nước ngoài, đợi về là đính hôn.”

“Còn cậu thì sao? Cậu chỉ có thể lén dùng mấy thủ đoạn kiểu này để nói được với anh ấy vài câu. Cuối cùng, anh ấy thậm chí còn chẳng biết cậu là ai.”

Nói rồi, cô ta bước tới, giơ tay định tát tôi.

Nhưng đúng lúc này, có người kéo tôi qua, chắn trước mặt tôi, bảo vệ tôi phía sau.

Là Lương Vân Trạch.

Anh nhìn Hạ Mân, giọng lạnh băng.

“Đủ rồi.”

Hạ Mân chỉ vào tôi, nói với Lương Vân Trạch: “Anh tới đúng lúc. Triệu Tịch Dương chính là Noãn Dương. Cô ta là đồ lừa đảo, rõ ràng đã đồng ý gặp anh, lại để anh chờ cả một đêm.”

Ồ, nhưng trước đó cô ta rõ ràng còn nói, Lương Vân Trạch ngồi ở quán cà phê cả đêm là vì cô ta tỏ tình.

Lương Vân Trạch nghiêng mắt nhìn tôi một cái.

Chỉ một thoáng, rồi dời ánh nhìn đi.

Anh nói.

“Dù vậy thì cũng là chuyện giữa tôi và cô ấy, không liên quan đến cô.”

Hạ Mân cười lạnh một tiếng, cuối cùng chậm rãi nói.

“Nếu không phải thích anh, ai thèm quản mấy chuyện rách việc này của anh?”

Nói xong, cô ta sập cửa bỏ đi.

Trong chớp mắt, trong lớp chỉ còn lại tôi và Lương Vân Trạch.

Anh đi tới, nhặt điện thoại của tôi lên, nhìn một cái.

“Có vẻ không dùng được nữa rồi, tôi đền cho cô cái mới.”

Anh đang thu dọn hậu quả cho Hạ Mân.

Tôi không từ chối, “Ừm.”

Câu nói vừa dứt, cả hai chúng tôi đều im lặng.

Rất lâu sau, tôi lên tiếng.

“Muộn rồi, tôi về trước. Điện thoại mai anh mang tới cho tôi là được.”

Nhưng tôi vừa quay người, còn chưa đi được hai bước, đã bị ai đó nắm lấy cổ tay.

Anh hỏi.

“Em không có gì muốn nói với tôi sao?”

Nói gì đây?

Nói rằng tôi thật sự rất thích anh, thích đến mức bịa ra một thân phận để trò chuyện với anh.

Nói rằng tôi đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa anh và Hứa Ngạn, biết anh định dung túng cho Hạ Mân chơi khăm tôi, coi tôi như trò cười.

Hay nói rằng tôi đã hiểu, anh và Hạ Mân môn đăng hộ đối, trời sinh một đôi.

Tôi sẽ không còn ôm những ý nghĩ không nên có nữa.

Tôi nói: “Không có.”

Lương Vân Trạch nhíu mày.

“Em…”

Tôi cắt lời anh.

“Chỉ là nói chuyện trên mạng thôi mà. Sao, anh tưởng thật à?”

Lời vừa dứt, chân mày Lương Vân Trạch trầm xuống, anh buông tay.

“Ngày mai tôi tới tìm em.”

“Em không có gì để nói, nhưng tôi có.”

Tôi gật đầu qua loa.

“Tùy anh, tôi đi đây.”

Lương Vân Trạch nói được làm được.

Sáng sớm hôm sau, anh đã đứng ở cửa sau lớp tôi, nói muốn tìm Triệu Tịch Dương.

Trong lớp lập tức xôn xao.

Hạ Mân đứng bật dậy, mặt xanh mét, rời khỏi lớp.

À đúng rồi.

Công sức hôm qua của cô ta không uổng.

Bảng bình chọn hoa khôi, cô ta đứng nhất.

Còn nam thần, có Lương Vân Trạch thì gần như không có gì phải bàn.

Tôi bước tới trước mặt Lương Vân Trạch, nhận điện thoại.

Anh cúi mắt nhìn tôi.

“À đúng rồi, em lấy lại mật khẩu chưa?”

Tôi sững lại.

Anh gật đầu, “Xem ra là lấy lại rồi, WeChat của tôi em biết rồi đấy, lát nữa add tôi.”

Nói đến đây, giọng anh khựng lại một chút.

“Dùng tài khoản em hay dùng, đừng dùng nick phụ.”

Nói xong, không chờ tôi trả lời, anh quay người rời đi.

Anh vừa đi, chỗ tôi lập tức bị một đám người vây quanh.

“Tịch Dương, cậu với Lương Vân Trạch… quen nhau thế nào vậy? Anh ấy đang theo đuổi cậu à?”

“Đúng đó, anh ấy còn chẳng để ý Hạ Mân nữa, chạy thẳng tới tìm cậu.”

Tôi bỏ điện thoại vào ngăn bàn, mở sách ra, nghiêm túc nói.

“Tôi với anh ấy không thân. Điện thoại tôi hôm qua bị rơi hỏng vì anh ấy, anh ấy tới đền điện thoại thôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...