Anh nhớ hình như nó được cất trong két sắt ở phòng ngủ.
Nhưng chính xác ở đâu.
Anh thật sự không biết.
“Để tôi tìm thử.”
Lâm Hạo Hiên lập tức đi vào phòng ngủ.
Bắt đầu lục tung mọi nơi.
Két sắt.
Ngăn kéo.
Tủ quần áo.
Anh tìm khắp những nơi có thể tìm.
Nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.
“Thế nào rồi?”
“Tìm thấy chưa?”
Ông Vương ngồi đợi trong phòng khách.
“Không có…”
“Tôi không tìm thấy.”
Lâm Hạo Hiên bắt đầu hoảng.
“Bình thường đều là vợ tôi giữ.”
Ông Vương dang tay.
“Vậy tôi không có cách nào cả.”
“Không có giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, tôi không thể tùy tiện xử lý.”
“Đây là quy định của công ty.”
“Mọi người thông cảm nhé.”
“Vậy phải làm sao đây?”
Mộ Dung Chí sốt ruột.
“Chẳng lẽ chúng ta cứ phải chịu rét mãi thế này à?”
“Liên hệ với chủ nhà đi.”
“Chỉ cần cô ấy phối hợp là được.”
Ông Vương vừa thu dọn hộp dụng cụ vừa nói.
“Hoặc chờ cô ấy về rồi tính tiếp.”
Sau khi ông Vương rời đi.
Phòng khách lập tức rơi vào im lặng.
Người không nhịn nổi đầu tiên là Tống Nhã Cầm.
“Rốt cuộc Tô Cẩn muốn làm gì đây?”
“Mang giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đi.”
“Điện thoại cũng tắt máy.”
“Rõ ràng là cố ý mà?”
“Đừng nói bậy.”
Lâm Hạo Hiên cau mày.
“Cẩn Cẩn không phải người như vậy.”
“Không phải người như vậy?”
Tống Nhã Cầm cười lạnh.
“Vậy chị ấy mang giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đi làm gì?”
“Tại sao không nghe một cuộc điện thoại nào?”
Lâm Quốc Phú cũng bắt đầu nghi ngờ.
“Hạo Hiên.”
“Con gọi lại cho Tô Cẩn thử xem.”
“Nói là trong nhà có việc gấp.”
Lâm Hạo Hiên lại gọi cho tôi một lần nữa.
Nhưng điện thoại vẫn trong trạng thái tắt máy.
Lúc này.
Tôi đang cùng bố đi dạo trong khu dân cư.
Ánh nắng rất đẹp.
Dù trên mặt đất vẫn còn tuyết đọng.
Nhưng chẳng hề cảm thấy lạnh.
“Cẩn Cẩn.”
“Con nói xem bên đó giờ thế nào rồi?”
Bố cười hỏi.
“Chắc náo nhiệt lắm.”
Tôi khẽ cười.
“Bảy người chen chúc với nhau.”
“Đủ náo nhiệt rồi còn gì.”
Bố nghe ra hàm ý trong lời tôi.
Ông vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Cẩn Cẩn.”
“Có những chuyện đến lúc phải tranh thì nên tranh.”
“Đến lúc cần cứng rắn thì phải cứng rắn.”
“Nhịn nhục quá mức chỉ đổi lấy sự được đằng chân lân đằng đầu mà thôi.”
“Con biết mà bố.”
Tôi gật đầu.
“Con có chừng mực.”
Về đến nhà.
Mẹ đã chuẩn bị sẵn một bàn cơm trưa thịnh soạn.
Bốn món ăn.
Một món canh.
Đều là những món tôi thích.
“Nào, Cẩn Cẩn.”
“Ăn nhiều một chút.”
Mẹ gắp thức ăn cho tôi.
“Mấy ngày này nghỉ ngơi cho tốt.”
“Đừng nghĩ ngợi gì cả.”
“Vâng.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Nhưng trong đầu lại tưởng tượng đến cảnh tượng bên kia.
Một căn nhà không có hệ thống sưởi.
Trong thời tiết thế này.
Mỗi phút mỗi giây đều là cực hình.
Mà bọn họ lúc này.
Chắc hẳn đã bắt đầu nhận ra.
Rằng rời khỏi tôi.
Rất nhiều chuyện không hề đơn giản như họ nghĩ.
Chuyện giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.
Mới chỉ là bước đầu tiên.
Màn kịch thực sự.
Vẫn còn ở phía sau.
4
Rạng sáng mùng Hai Tết.
Tôi bị tiếng rung của điện thoại đánh thức.
Nhìn đồng hồ.
Mới chỉ bốn giờ rưỡi sáng.
Tôi mở điện thoại.
Phát hiện có hơn chục cuộc gọi nhỡ.
Tất cả đều bắt đầu từ chiều hôm qua.
Tin nhắn mới nhất là của Lâm Hạo Hiên gửi cách đây mười phút.
“Cẩn Cẩn, anh xin em.”
“Mau về đi!”
“Trong nhà thật sự xảy ra chuyện lớn rồi!”
Tôi nhíu mày.
Gọi vào giờ này.
Xem ra tình hình thật sự không ổn.
Ngay sau đó.
Lâm Quốc Phú gọi tới.
“Tô Cẩn à, cuối cùng con cũng mở máy rồi!”
Giọng ông nghe vô cùng suy yếu.
“Con mau về xem đi.”
“Hệ thống sưởi trong nhà hỏng hoàn toàn rồi.”
“Chúng ta sắp chết cóng mất thôi.”
“Bố à, nghiêm trọng vậy sao?”
Tôi giả vờ như vừa mới tỉnh ngủ.
“Bố đừng sốt ruột.”
“Con qua ngay đây.”
Nhưng trong lòng tôi rất rõ.
Sau một ngày một đêm không có sưởi.
Nhiệt độ trong căn nhà ấy e rằng đã xuống dưới điểm đóng băng.
Trong thời tiết giá rét thế này.
Một căn phòng không có sưởi chẳng khác nào hầm băng.
Cúp điện thoại.
Tôi chậm rãi rửa mặt thay quần áo.
Nghe thấy động tĩnh.
Mẹ cũng thức dậy.
“Cẩn Cẩn.”
“Mới sáng sớm đã phải về rồi à?”
Mẹ có chút lo lắng.
“Vâng.”
“Họ nói trong nhà xảy ra chuyện.”
Tôi vừa chỉnh lại quần áo vừa đáp.
“Mẹ ngủ tiếp đi.”
“Con qua đó xem tình hình thế nào.”
“Hay để mẹ đi cùng con?”
Mẹ hỏi.
“Không cần đâu.”
“Tự con đi là được.”
Tôi lắc đầu.
“Mẹ nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Bắt taxi đến trước cửa nhà.
Từ xa tôi đã nhìn thấy đèn trong phòng khách vẫn còn sáng.
Qua khung cửa sổ.
Có thể nhìn thấy bóng người đang đi qua đi lại bên trong.
Chaporia
Bình Luận (0)