20px

Đúng mười một giờ rưỡi.

Ông Vương tới đúng hẹn.

Lần này.

Ông mang theo nhiều dụng cụ hơn.

Còn dẫn theo một người phụ việc.

“Cô Tô.”

“Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà mang tới rồi chứ?”

Vừa bước vào cửa.

Ông đã hỏi ngay.

“Có rồi.”

Tôi đưa giấy tờ cho ông.

“Làm phiền ông nhé.”

Ông Vương nhận lấy.

Cẩn thận xem qua một lượt.

Sau đó lấy sổ ra ghi chép thông tin.

“Được rồi.”

“Bây giờ có thể bắt đầu kiểm tra.”

“Tình huống nhà cô quả thật khá đặc biệt.”

“Vị trí công tắc tổng được thiết kế rất kín.”

Ông bắt đầu kiểm tra khắp căn nhà.

Dùng thiết bị chuyên dụng quét các bức tường.

Mọi người trong phòng khách đều hồi hộp nhìn theo.

Sợ ông lại không tìm ra.

Nửa tiếng sau.

Ông Vương dừng lại ở góc phòng ngủ chính.

“Tìm thấy rồi!”

Ông chỉ vào khoảng trống phía sau chiếc tủ trang trí.

“Công tắc nằm ở trong này.”

“Bị chiếc tủ che khuất.”

“Bảo sao mọi người tìm không ra.”

Tất cả lập tức ùa tới.

Chỉ thấy ông Vương đẩy chiếc tủ trang trí sang một bên.

Để lộ trên tường một bảng điều khiển nhỏ.

Trên đó có vài công tắc.

Trong đó có một công tắc rõ ràng đang ở trạng thái tắt.

“Chính là cái này.”

Ông Vương chỉ vào công tắc ấy.

“Công tắc tổng của hệ thống sưởi dưới sàn.”

“Hiện giờ đang bị tắt.”

Lâm Hạo Hiên mở to mắt.

“Nơi kín như vậy.”

“Sao nó có thể tự tắt được?”

“Có thể vô tình chạm phải thôi.”

Ông Vương không suy nghĩ nhiều.

“Đôi khi di chuyển đồ đạc hoặc nội thất.”

“Rất dễ vô ý đụng vào những công tắc kiểu này.”

Tôi thầm bật cười trong lòng.

Nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ kinh ngạc.

“Thì ra ở đây à.”

“Tôi bảo sao tìm mãi không thấy.”

Ông Vương nhẹ nhàng bật công tắc lên.

Ngay lập tức.

Đèn báo trên bảng điều khiển sáng lên.

“Được rồi.”

“Hệ thống đã khởi động lại.”

Ông phủi tay.

“Khoảng nửa tiếng nữa mọi người sẽ cảm nhận được nhiệt độ tăng lên.”

“Một tiếng sau là hoàn toàn trở lại bình thường.”

“Tốt quá rồi!”

Mộ Dung Chí kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên.

“Ông Vương!”

“Ông đúng là ân nhân cứu mạng của chúng tôi!”

Ông Vương vừa thu dọn đồ nghề vừa cười.

“Chuyện nhỏ thôi.”

“Chỉ là vị trí công tắc này thiết kế quá kín.”

“Sau này di chuyển đồ đạc thì nhớ cẩn thận một chút.”

Sau khi thanh toán tiền và tiễn ông Vương rời đi.

Bầu không khí trong phòng khách lập tức nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Dù hệ thống sưởi vẫn chưa hoàn toàn khôi phục.

Nhưng mọi người đều cảm nhận được nhiệt độ đang chậm rãi tăng lên.

“Cẩn Cẩn.”

“Bố thật sự cảm ơn con.”

Lâm Quốc Phú nắm lấy tay tôi.

Trong mắt tràn đầy vẻ biết ơn.

“Nếu không phải con tìm được thợ sửa chữa.”

“Bọn bố thật sự không biết phải làm thế nào.”

“Người một nhà mà.”

“Bố khách sáo quá rồi.”

Tôi lịch sự đáp lại.

Lúc này.

Tống Nhã Cầm bước tới trước mặt tôi.

Sau đó cúi người thật sâu.

“Chị dâu.”

“Mấy ngày nay là bọn em không đúng.”

“Đã làm phiền chị quá nhiều.”

“Những lời hôm qua em nói cũng không thích hợp.”

“Hôm nay em chính thức xin lỗi chị.”

Nhìn bộ dạng thành khẩn của cô ta.

Cơn giận trong lòng tôi cuối cùng cũng tiêu tan hơn phân nửa.

Dù sao thì.

Bị rét suốt hai ngày hai đêm.

Cô ta cũng đã nếm đủ khổ sở rồi.

“Chuyện qua rồi.”

“Đừng để trong lòng nữa.”

Tôi khẽ xua tay.

“Bây giờ hệ thống sưởi đã sửa xong.”

“Mọi người cũng thoải mái hơn rồi.”

“Chị dâu, chị thật sự là người tốt.”

Vành mắt Tống Nhã Cầm lại đỏ lên.

“Nếu đổi thành người khác.”

“Chắc chắn sẽ không giúp bọn em như vậy.”

Lâm Hạo Hiên cũng bước tới.

Ánh mắt đầy vẻ áy náy.

“Cẩn Cẩn.”

“Hai ngày nay em vất vả rồi.”

“Là anh không tốt.”

“Anh không xử lý ổn thỏa chuyện trong nhà.”

Tôi không trả lời.

Chỉ nhàn nhạt gật đầu.

Một tiếng sau.

Nhiệt độ trong nhà hoàn toàn trở lại bình thường.

Bọn trẻ cởi bỏ những chiếc áo bông dày cộp.

Lại bắt đầu chạy nhảy khắp phòng khách.

Mẹ của Tống Nhã Cầm cũng đã có tinh thần hơn nhiều.

Sắc mặt không còn trắng bệch như trước.

“Như thế này mới có không khí ăn Tết chứ!”

Mộ Dung Chí vươn vai một cái.

“Chị dâu.”

“Hôm nay chị đừng đi nữa.”

“Chúng ta cùng nhau gói sủi cảo đón năm mới.”

“Đúng đó chị dâu.”

Tống Nhã Cầm cũng nhanh chóng phụ họa.

“Hôm nay chị ở lại nhà đi.”

“Để em xuống bếp.”

“Nấu cho mọi người một bàn thức ăn thật ngon.”

Tôi nhìn đồng hồ.

Đã hơn một giờ chiều.

Suy nghĩ một lát.

Tôi gật đầu.

“Được thôi.”

“Vậy tôi không khách sáo nữa.”

Nhưng trong lòng tôi hiểu rất rõ.

Sau hai ngày giày vò này.

Bọn họ đã hoàn toàn nhận thức được vị trí của tôi trong gia đình.

Chuyện giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.

Đã khiến bọn họ hiểu rõ.

Ai mới là chủ nhân thực sự của căn nhà này.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...