20px

“Mà còn giúp bọn em lúc khó khăn nhất.”

“Tấm lòng như vậy.”

“Thật sự khiến người khác phải nể phục.”

Nghe những lời ấy.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một dòng ấm áp.

Những tủi thân.

Những tức giận trong hai ngày qua.

Dường như đều có giá trị.

“Đều là người một nhà thôi mà.”

Tôi khẽ mỉm cười.

Đúng vậy.

Đều là người một nhà.

Nếu đã là người thân.

Thì nên biết thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau.

Sau lần sóng gió này.

Tôi tin rằng.

Mọi người sẽ càng biết trân trọng tình cảm gia đình hơn trước.

7

Về đến nhà.

Phòng khách đã lấy lại sự ấm áp vốn có.

Ba đứa trẻ cởi bỏ những chiếc áo bông nặng nề.

Đang ngồi trên sofa xem hoạt hình.

Bố mẹ của Tống Nhã Cầm cũng có tinh thần hơn nhiều.

Đang trò chuyện cùng Lâm Quốc Phú.

“Về rồi à?”

“Mua được món gì ngon thế?”

Mộ Dung Chí bước tới nhận lấy túi đồ.

“Mua ít sườn với rau.”

“Định nấu món sườn hầm củ cải.”

Tôi vừa nói vừa để ý thấy mắt Tống Nhã Cầm vẫn còn hơi sưng đỏ.

Lâm Hạo Hiên cũng nhận ra điều đó.

“Nhã Cầm.”

“Em sao thế?”

“Mắt đỏ vậy?”

“Không có gì.”

“Lúc nãy ra ngoài bị gió thổi thôi.”

Tống Nhã Cầm thuận miệng đáp.

Nhưng ánh mắt lại không dám nhìn tôi.

Tôi không vạch trần cô ta.

Chỉ bắt đầu sắp xếp nguyên liệu vừa mua.

Tống Nhã Cầm chủ động đi tới giúp.

Mọi động tác đều cẩn thận hơn trước rất nhiều.

“Chị dâu.”

“Để em rửa rau cho.”

Cô ta tranh làm việc.

“Chị nghỉ ngơi một lát đi.”

“Làm cùng nhau đi.”

“Đông người sẽ nhanh hơn.”

Tôi đưa cho cô ta một củ cải.

“Cô cắt rau.”

“Tôi xử lý sườn.”

Trong bếp.

Hai người cùng bận rộn.

Tống Nhã Cầm cắt rau vô cùng chăm chú.

Động tác nhẹ nhàng.

Như sợ gây ra tiếng động làm phiền tôi.

“Nhã Cầm.”

Tôi vừa rửa sườn vừa nói.

“Cô không cần phải cẩn thận như vậy.”

“Chị dâu…”

Tống Nhã Cầm dừng tay.

“Em vẫn cảm thấy rất áy náy.”

“Áy náy chuyện gì?”

Tôi nhìn cô ta.

“Em vẫn luôn nghĩ chị chỉ là một bà nội trợ bình thường.”

“Không có năng lực gì đặc biệt.”

Giọng cô ta rất nhỏ.

“Bây giờ mới biết.”

“Người có thể mua đứt một căn nhà đẹp như vậy.”

“Chắc chắn năng lực công việc rất giỏi.”

“Là do em quá thiển cận.”

Tôi dừng động tác trong tay.

“Tại sao cô lại nghĩ như vậy?”

“Có lẽ vì mỗi lần đến đây.”

“Em đều thấy chị làm việc nhà.”

“Rất ít khi nghe chị nhắc đến công việc.

Tống Nhã Cầm có chút ngượng ngùng.

“Nên em cứ tưởng chị là kiểu phụ nữ sống dựa vào đàn ông.”

“Tôi không thích mang công việc về nhà.”

Tôi tiếp tục xử lý sườn.

“Nhà là nhà.”

“Công việc là công việc.”

“Phân biệt rõ ràng một chút sẽ tốt hơn.”

“Vậy hiện tại chị làm nghề gì?”

Tống Nhã Cầm tò mò hỏi.

“Kiến trúc sư thiết kế.”

“Làm ở một công ty nước ngoài.”

Tôi trả lời ngắn gọn.

“Thu nhập cũng tạm được.”

“Đủ để duy trì cuộc sống của gia đình này.”

Tống Nhã Cầm lại thêm một phen kinh ngạc.

“Công ty nước ngoài sao?”

“Vậy lương chắc cao lắm nhỉ?”

“Cao hơn mặt bằng chung một chút.”

Tôi không nói chi tiết.

“Nhưng cũng rất vất vả.”

“Thường xuyên phải tăng ca.”

“Bảo sao…”

Tống Nhã Cầm chợt hiểu ra.

“Em cứ thắc mắc mãi.”

“Sao chị có thể mua nhà bằng tiền mặt được.”

“Chị dâu.”

“Chị thật sự rất giỏi.”

Đúng lúc ấy.

Lâm Hạo Hiên bước vào bếp.

“Hai người đang nói chuyện gì vậy?”

Anh hỏi.

“Không có gì.”

“Chỉ nói vài chuyện linh tinh thôi.”

Tôi không tiếp tục chủ đề đó.

“Anh ra ngoài tiếp khách đi.”

“Trong này không cần giúp đâu.”

Lâm Hạo Hiên đứng ở cửa bếp.

Dường như muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng vẫn xoay người rời đi.

Nửa tiếng sau.

Mùi thơm của món sườn hầm củ cải lan khắp căn nhà.

Tôi lại xào thêm hai món rau.

Tống Nhã Cầm phụ trách xới cơm và bày bát đũa.

“Ăn cơm thôi!”

Tôi gọi lớn một tiếng.

Mọi người quây quần quanh bàn ăn.

Bầu không khí thoải mái hơn hai ngày trước rất nhiều.

Bọn trẻ ăn ngấu nghiến.

Bố mẹ của Tống Nhã Cầm cũng ăn rất ngon miệng.

“Cẩn Cẩn.”

“Món sườn này thơm thật đấy.”

Lâm Quốc Phú gắp một miếng sườn.

“Tay nghề của con ngày càng tốt rồi.”

“Bố ăn nhiều một chút.”

Tôi múc cho ông một bát canh.

“Hai ngày nay để bố chịu khổ rồi.”

“Con nói gì thế.”

Lâm Quốc Phú có phần áy náy.

“Là do bố suy nghĩ không chu toàn.”

“Nếu biết phòng không đủ từ trước.”

“Bố đã không nên…”

“Bố à.”

Tôi ngắt lời ông.

“Chuyện qua rồi thì đừng nhắc nữa.”

“Mọi người có thể quây quần bên nhau đón Tết.”

“Đó đã là điều tốt nhất rồi.”

Ở dưới bàn.

Tống Nhã Cầm khẽ chạm vào chân Mộ Dung Chí.

Ra hiệu cho anh ta.

“Chị dâu.”

Mộ Dung Chí đặt đũa xuống.

Nghiêm túc nhìn tôi.

“Chuyện mấy ngày qua.”

“Bọn em thật sự làm sai rồi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...