Không ngờ vừa tới gần cửa sổ sau viện.

Bên trong bỗng truyền ra tiếng nói chuyện.

“Lần này thật nguy hiểm.”

Là giọng một nha hoàn.

Minh Vi lập tức dừng bước.

Người lên tiếng tiếp theo…

Lại là Minh Châu.

“Yên tâm.”

“Đã qua rồi.”

Giọng nói yếu ớt ban ngày hoàn toàn biến mất.

Bình tĩnh đến đáng sợ.

Nha hoàn khẽ cười.

“Nhị cô nương thật ngốc.”

“Người bảo nàng lấy máu, nàng liền lấy máu.”

“Cứ tiếp tục như vậy.”

“Chu công tử chắc chắn sẽ càng đau lòng cho người.”

Một khoảng lặng ngắn xuất hiện.

Sau đó.

Giọng Minh Châu khẽ vang lên.

Mang theo chút đắc ý.

“Chỉ cần muội ấy còn chịu đau.”

“Chu lang sẽ càng thương ta.”

Ầm!

Giống như có tiếng sét nổ vang bên tai.

Toàn thân Minh Vi cứng đờ.

Dù đã đoán được từ trước.

Nhưng khi thật sự nghe thấy.

Trái tim nàng vẫn đau đến mức nghẹt thở.

Kiếp trước.

Nàng từng nghĩ trưởng tỷ ít nhất cũng có chút áy náy.

Ít nhất cũng từng cảm thấy có lỗi.

Nhưng không.

Từ đầu đến cuối.

Nàng chỉ là một quân cờ.

Một quân cờ dùng để đổi lấy sự thương hại và tình yêu của Chu Phùng Xuân.

Trong phòng.

Tiếng cười của hai người vẫn tiếp tục.

Ngoài cửa.

Minh Vi chậm rãi nhắm mắt lại.

Khi mở ra lần nữa.

Trong mắt chỉ còn sự lạnh lẽo.

Tình thân cuối cùng trong lòng nàng.

Đã hoàn toàn chết sạch.

Từ hôm nay.

Nàng sẽ không cứu ai nữa.

Nàng chỉ cứu chính mình.

7

Sau đêm nghe được cuộc đối thoại bên ngoài cửa sổ.

Minh Vi không còn đến viện của Minh Châu nữa.

Mỗi ngày nàng chỉ ở trong sân đọc sách, đánh cờ hoặc cùng A La sắp xếp lại những cửa hàng hồi môn dưới danh nghĩa mình.

Kiếp trước.

Sau khi xuất giá.

Toàn bộ hồi môn của nàng đều bị Chu Phùng Xuân quản lý.

Về sau phần lớn lại âm thầm chảy vào tay Minh Châu.

Nàng sống cả đời mới hiểu một đạo lý.

Người duy nhất không phản bội mình.

Chính là bạc.

Cho nên lần này.

Nàng phải giữ chặt mọi thứ thuộc về mình.

Nhưng sự bình yên ấy không kéo dài được bao lâu.

Một tin tức bất ngờ nhanh chóng truyền khắp kinh thành.

Tạ Hành Chi đã nhờ người đến phủ Thừa tướng hỏi cưới.

Tin tức vừa truyền ra.

Cả phủ đều chấn động.

Ngay cả phụ thân cũng ngẩn người hồi lâu.

Tạ gia là thế gia trăm năm.

Tạ Hành Chi tuổi trẻ tài cao.

Lại là thiếu khanh Đại Lý Tự được bệ hạ coi trọng.

So với Chu Phùng Xuân.

Địa vị thậm chí còn cao hơn một bậc.

Mẫu thân vui mừng đến mức lập tức sai người gọi Minh Vi tới.

“Minh Vi.”

“Bên phía Tạ gia có ý cầu thân.”

“Bản thân con nghĩ thế nào?”

Minh Vi hơi sững người.

Nàng không ngờ Tạ Hành Chi lại ra tay nhanh như vậy.

Nhưng rất nhanh.

Nàng hiểu ý đối phương.

Tạ gia đang cho nàng một đường lui.

Chỉ cần nàng gật đầu.

Sau này sẽ không còn ai dám lấy chuyện từ hôn Chu gia ra công kích nàng nữa.

Nghĩ tới đây.

Trong lòng nàng xuất hiện một dòng ấm áp khó tả.

Kiếp trước.

Không một ai đứng về phía nàng.

Kiếp này.

Cuối cùng đã có người rồi.

“Con đồng ý gặp mặt trước.”

Nàng đáp.

Mẫu thân lập tức cười tươi.

“Được.”

“Được lắm.”

Nhưng không ai biết.

Ở phía sau bình phong.

Một nha hoàn đã lặng lẽ rời đi.

Buổi chiều.

Tin tức nhanh chóng truyền tới tai Chu Phùng Xuân.

Trong thư phòng Chu phủ.

Chiếc chén trà trong tay hắn rơi mạnh xuống đất.

Choang!

Mảnh sứ vỡ tung.

Người hầu bên cạnh sợ đến quỳ xuống.

“Công tử…”

Chu Phùng Xuân đứng bật dậy.

“Ngươi nói lại lần nữa.”

“Tạ gia tới cầu thân ai?”

“Nhị… Nhị cô nương phủ Thừa tướng…”

Sắc mặt hắn lập tức âm trầm.

Không biết vì sao.

Từ sau ngày bị từ hôn.

Trong lòng hắn luôn cảm thấy bất an.

Giống như có thứ gì đó đang dần rời xa khỏi tầm kiểm soát.

Mà hôm nay.

Cảm giác ấy đạt tới cực điểm.

Không được.

Hắn phải gặp nàng.

Buổi tối.

Một cơn mưa phùn bất chợt đổ xuống.

Minh Vi vừa từ hiệu vải trở về.

Xe ngựa dừng lại trước phủ.

Nàng đang chuẩn bị xuống xe.

Một bóng người đột nhiên xuất hiện trong màn mưa.

Là Chu Phùng Xuân.

Trên người hắn đã ướt hơn nửa.

Hiển nhiên đã chờ rất lâu.

A La vừa nhìn thấy đã biến sắc.

“Cô nương…”

Minh Vi lại bình tĩnh bước xuống xe.

Nàng nhìn hắn như nhìn một người xa lạ.

“Chu công tử.”

“Ngài chặn đường ta có việc gì sao?”

Giọng điệu xa cách ấy khiến trái tim Chu Phùng Xuân đau nhói.

Trước kia.

Nàng chưa từng dùng ánh mắt này nhìn hắn.

“Ta muốn nói chuyện với nàng.”

“Ta không muốn.”

Minh Vi đáp thẳng.

Sau đó định đi vòng qua.

Nhưng Chu Phùng Xuân lại vô thức đưa tay ngăn nàng.

“Minh Vi.”

“Lần trước là ta không đúng.”

Minh Vi dừng bước.

Khóe môi cong lên đầy châm chọc.

“Ồ?”

“Chu công tử sai ở đâu?”

Chu Phùng Xuân nghẹn lại.

Một lúc lâu mới thấp giọng nói:

“Ta không nên quá quan tâm đến bệnh tình của trưởng tỷ nàng.”

“Nhưng đó chỉ là vì thương hại.”

“Người ta muốn cưới từ đầu đến cuối đều là nàng.”

Nghe đến đây.

Minh Vi bỗng cảm thấy buồn cười.

Thương hại?

Kiếp trước.

Hắn cũng từng nói như vậy.

Mỗi lần nàng phát hiện hắn quan tâm Minh Châu quá mức.

Hắn đều nói.

Chỉ là thương hại.

Nhưng một người đàn ông sẽ thương hại một nữ nhân đến mức nào?

Đến mức vì nàng ta mà hy sinh thê tử của mình sao?

Đến mức trong lúc động tình vẫn gọi tên nàng ta sao?

“Chu công tử.”

Minh Vi nhẹ giọng hỏi.

“Nếu ta và tỷ tỷ cùng rơi xuống nước.”

“Ngài cứu ai trước?”

Câu hỏi vừa vang lên.

Toàn thân Chu Phùng Xuân cứng đờ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...