Mỗi lần nhìn thấy nàng.
Hai người đều nhớ tới Minh Vi.
Nhớ tới đứa con gái đã bị họ làm tổn thương.
Chỉ tiếc.
Có những thứ không thể quay lại được nữa.
Ngoài thành.
Một học đường nữ tử vừa mới khai trương được nửa năm.
Tên gọi là Thanh Viện.
Nơi này chuyên nhận những cô nương nghèo khó.
Những người từng bị gia đình bỏ rơi.
Hoặc những người không có cơ hội đọc sách.
Ban đầu.
Không ai tin một nữ tử có thể mở học đường.
Nhưng chỉ trong nửa năm.
Thanh Viện đã trở thành nơi nổi tiếng nhất kinh thành.
Mà người sáng lập.
Chính là Minh Vi.
Buổi sáng.
Tiếng đọc sách vang lên trong sân.
Minh Vi ngồi dưới gốc mai.
Nhìn những thiếu nữ trẻ tuổi chăm chú học chữ.
Khóe môi bất giác cong lên.
Kiếp trước.
Nàng từng nghĩ cả đời mình chỉ có thể sống trong hậu viện.
Gả chồng.
Sinh con.
Rồi già đi.
Nhưng sau khi sống lại.
Nàng mới phát hiện.
Thế giới rộng lớn hơn nàng tưởng rất nhiều.
“A tỷ!”
Một cô bé chạy tới.
Trên mặt dính đầy mực.
“Muội viết đúng chưa?”
Minh Vi nhận lấy tờ giấy.
Kiên nhẫn sửa từng nét bút.
Ánh nắng xuyên qua cành cây.
Rơi xuống gương mặt nàng.
Ấm áp và dịu dàng.
A La đứng bên cạnh.
Bỗng nhiên đỏ mắt.
“Cô nương.”
“Người bây giờ thật tốt.”
Minh Vi bật cười.
“Ta trước kia không tốt sao?”
A La lắc đầu.
“Không giống.”
“Trước kia người luôn sống vì người khác.”
“Bây giờ người đang sống cho chính mình.”
Nghe vậy.
Minh Vi hơi ngẩn người.
Sau đó khẽ mỉm cười.
Đúng vậy.
Nàng cuối cùng cũng học được cách yêu thương bản thân rồi.
Buổi chiều.
Tuyết bắt đầu rơi.
Các học sinh lần lượt trở về.
Sân viện dần trở nên yên tĩnh.
Minh Vi đang thu dọn sách.
Bên ngoài bỗng truyền tới tiếng bước chân.
Nàng ngẩng đầu.
Một bóng người quen thuộc đang đứng dưới mái hiên.
Áo trắng như tuyết.
Trên vai phủ một lớp bông tuyết mỏng.
Là Tạ Hành Chi.
Một năm qua.
Hắn thường xuyên xuất hiện.
Có lúc đưa vài quyển sách.
Có lúc sửa lại mái nhà bị dột.
Có lúc chỉ đơn giản đứng nhìn nàng từ xa.
Nhưng chưa từng ép buộc.
Cũng chưa từng nhắc tới chuyện hôn sự.
Tựa như đang cho nàng đủ thời gian để chữa lành.
“Tạ đại nhân.”
Minh Vi mỉm cười.
“Sao hôm nay lại tới?”
Tạ Hành Chi bước tới.
Trong tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ.
“Tặng nàng.”
Minh Vi hơi ngạc nhiên.
Nhận lấy mở ra.
Bên trong là một khối ngọc trắng.
Không phải loại quý giá hiếm thấy.
Nhưng vô cùng tinh xảo.
Dưới ánh tuyết.
Tỏa ra ánh sáng dịu dàng.
Nàng khẽ ngẩn người.
Bởi vì vô thức nhớ tới khối ngọc của Chu Phùng Xuân năm xưa.
Khối ngọc từng khiến nàng đau lòng cả đời.
Nhìn thấy ánh mắt nàng.
Tạ Hành Chi chậm rãi lên tiếng:
“Đừng nghĩ nhiều.”
“Đây là ngọc mới.”
“Không phải vật của ai khác.”
“Chỉ thuộc về nàng.”
Khoảnh khắc ấy.
Trái tim Minh Vi bỗng run lên.
Chỉ thuộc về nàng.
Đã rất lâu rồi.
Không có ai nói với nàng những lời như vậy.
Kiếp trước.
Nàng luôn là người bị bỏ lại.
Là người phải nhường nhịn.
Là người bị thay thế.
Nhưng hôm nay.
Có người nói với nàng rằng.
Thứ này chỉ thuộc về nàng.
Tạ Hành Chi nhìn nàng.
Ánh mắt ôn hòa hơn thường ngày.
“Minh Vi.”
“Ta hỏi nàng một chuyện được không?”
Nàng gật đầu.
“Nếu có một ngày.”
“Nàng không còn gì cả.”
“Không có phủ Thừa tướng.”
“Không có gia sản.”
“Không có người thân.”
“Thì sao?”
Tuyết rơi lặng lẽ.
Minh Vi nhìn khoảng sân trắng xóa.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
“Ta vẫn còn chính mình.”
Nghe vậy.
Tạ Hành Chi cười.
Nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng ấy.
“Đúng.”
“Nhưng nếu nàng không ngại.”
Hắn dừng một chút.
Sau đó nhẹ giọng nói:
“Ta cũng muốn ở bên cạnh nàng.”
Trái tim Minh Vi khẽ rung động.
Tạ Hành Chi tiếp tục:
“Nếu một ngày nàng mệt.”
“Ta có thể che mưa cho nàng.”
“Nếu một ngày nàng đau lòng.”
“Ta có thể ở bên cạnh nàng.”
“Nếu một ngày nàng không còn nơi để về.”
“Ta cưới nàng.”
“Để nàng có nhà.”
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Tuyết rơi đầy sân.
Trong khoảnh khắc ấy.
Hốc mắt Minh Vi bỗng đỏ lên.
Kiếp trước.
Nàng đã dành cả đời để chờ một câu yêu thương.
Cuối cùng lại chết trong tuyệt vọng.
Kiếp này.
Nàng không cần phải chờ nữa.
Bởi vì người thật lòng yêu nàng.
Đã đứng trước mặt nàng từ rất lâu rồi.
Mùa xuân năm sau.
Kinh thành lại náo nhiệt.
Đội ngũ đón dâu kéo dài mấy con phố.
Tạ Hành Chi cưỡi ngựa đi đầu.
Một thân hỉ phục đỏ thẫm.
Khóe môi mang theo ý cười hiếm thấy.
Trong kiệu hoa.
Minh Vi khẽ vén rèm.
Nhìn ánh mặt trời bên ngoài.
Nàng nhớ tới kiếp trước.
Nhớ tới những lần lấy máu.
Nhớ tới những đêm cô độc.
Nhớ tới khoảnh khắc chết đi trong tuyệt vọng.
Giống như một giấc mộng dài.
May mắn thay.
Tất cả đã qua rồi.
Kiệu hoa dừng lại.
Một bàn tay đưa tới trước mặt nàng.
Ấm áp.
Vững vàng.
Minh Vi ngẩng đầu.
Nhìn thấy Tạ Hành Chi đang đứng đó.
Mỉm cười với nàng.
Nàng cũng cười.
Sau đó đặt tay mình vào tay hắn.
Lần này.
Không có lợi dụng.
Không có lừa dối.
Không có hy sinh.
Nàng không còn là thuốc dẫn cho bất kỳ ai.
Không còn là người bị bỏ lại.
Không còn là người phải cầu xin tình yêu.
Lần này.
Nàng là người được lựa chọn.
Cũng là người được yêu thương.
(HẾT)
Chaporia
Bình Luận (0)