Quả thực là kiểu đàn ông rất dễ khiến người khác có thiện cảm.
Nếu như trong lòng Lâm Tiểu Hòa không sớm có người khác.
“Tiểu Hòa.”
“Cuối tuần bình thường cô thích làm gì?”
Tống Minh Viễn hỏi.
“Mua đồ ăn.”
“Nấu cơm.”
“Đọc sách.”
Lâm Tiểu Hòa trả lời ngắn gọn.
“Tôi cũng thích nấu ăn.”
“Đặc biệt là món Trung.”
“Lúc công tác ở Anh.”
“Thứ tôi nhớ nhất chính là thịt kho tàu ở nhà.”
“Các nhà hàng Trung Quốc bên đó luôn cảm thấy thiếu đi chút hương vị.”
Lâm Tiểu Hòa chợt nhớ tới đĩa thịt kho tàu mình nấu trong căn hộ thuê.
Lửa chưa đủ.
Màu sắc cũng không đẹp.
Khóe môi bất giác cong lên.
Theo bản năng.
Cô nhìn về phía Lâm Cảnh Chu.
Lúc này anh đang nâng tách trà.
Ánh mắt xuyên qua làn hơi nước mỏng.
Lặng lẽ nhìn về phía cô.
Ánh mắt hai người gặp nhau giữa bàn ăn.
Chỉ trong một giây ngắn ngủi.
Rồi đồng thời dời đi.
Dì Thẩm vẫn luôn âm thầm quan sát.
Nhìn thấy Lâm Tiểu Hòa mỉm cười.
Bà lập tức cho rằng cô có thiện cảm với Tống Minh Viễn.
Thế là tranh thủ thời cơ.
“Tiểu Hòa à.”
“Minh Viễn là đứa trẻ rất tốt.”
“Vừa có chí tiến thủ.”
“Lại hiếu thảo.”
“Còn biết nấu cơm.”
“Con trai như thế bây giờ thật sự không nhiều đâu.”
Động tác cầm bát của Chu Mẫn khựng lại.
Bà ngẩng đầu nhìn dì Thẩm một cái.
Lại nhìn con gái một cái.
Cuối cùng.
Ánh mắt dừng trên người Lâm Cảnh Chu.
Người từ đầu tới cuối gần như không nói mấy câu.
Chu Mẫn không nói gì cả.
Nhưng lượng thông tin chứa trong ánh mắt ấy.
Đủ để viết thành một cuốn tiểu thuyết dài.
Lâm Tiểu Hòa cảm thấy bầu không khí trên bàn ăn ngày càng trở nên kỳ lạ.
Sự nhiệt tình của dì Thẩm.
Ánh mắt dò xét của bà Tống.
Sự chủ động của Tống Minh Viễn.
Sự im lặng của mẹ cô.
Cùng với gương mặt chẳng để lộ bất kỳ cảm xúc nào của Lâm Cảnh Chu.
Tất cả đan xen vào nhau.
Tạo thành một tấm lưới vô hình.
Bao vây cô ở chính giữa.
Lâm Tiểu Hòa hít sâu một hơi.
Rồi quyết định làm một chuyện mà trước đây cô chưa từng dám làm.
“Dì Thẩm.”
Cô đặt đũa xuống.
Giọng nói bình tĩnh.
Nhưng từng chữ đều rõ ràng.
“Cảm ơn dì đã mời hai mẹ con cháu tới dùng bữa hôm nay.”
“Cũng cảm ơn dì đã giới thiệu anh Tống cho cháu làm quen.”
“Anh Tống thật sự rất xuất sắc.”
“Điều kiện các mặt đều rất tốt.”
Ánh mắt Tống Minh Viễn sáng lên đôi chút.
Lâm Tiểu Hòa tiếp tục:
“Nhưng cháu đã có người mình thích rồi.”
Không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng.
Nụ cười trên mặt dì Thẩm cứng lại.
Đôi đũa đang đưa lên giữa chừng cũng dừng trong không trung.
Vẻ mặt bà Tống từ mong chờ chuyển thành lúng túng.
Bà nâng cốc nước lên uống một ngụm để che giấu cảm xúc.
Ánh sáng trong mắt Tống Minh Viễn tối đi.
Nhưng rất nhanh đã khôi phục lại nụ cười lịch thiệp.
Chu Mẫn cúi đầu uống canh.
Khóe môi khẽ cong lên một độ cong gần như không thể nhận ra.
Lâm Cảnh Chu vẫn cầm tách trà trong tay.
Không hề động đậy.
Biểu cảm trên mặt vẫn nhạt như một ly nước lọc.
Nhưng ngón tay đang cầm tách trà lại siết chặt hơn một chút.
Khớp ngón tay nổi lên sắc trắng nhàn nhạt.
“À… vậy sao.”
Dì Thẩm nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc.
Mỉm cười nói:
“Là dì suy nghĩ chưa chu toàn rồi.”
“Xin lỗi nhé Tiểu Hòa.”
“Dì không biết cháu đã có bạn trai.”
Lâm Tiểu Hòa nhìn Lâm Cảnh Chu một cái.
Sau đó quay sang dì Thẩm.
Giọng nói không lớn.
Nhưng vô cùng kiên định.
“Anh ấy vẫn chưa phải bạn trai cháu.”
Bầu không khí trên bàn ăn lập tức trở nên càng vi diệu hơn.
Dì Thẩm nhìn Lâm Tiểu Hòa.
Lại nhìn con trai mình.
Trong đầu bà lúc này chắc đã diễn xong cả một bộ phim truyền hình dài tập.
“Nhưng…”
Lâm Tiểu Hòa đỏ bừng mặt.
Vẫn cố lấy hết can đảm nói tiếp:
“Cháu muốn anh ấy trở thành bạn trai cháu.”
Sau khi nói xong câu ấy.
Gương mặt cô đỏ như quả cà chua chín.
Nhưng cô không cúi đầu.
Mà nhìn thẳng về phía Lâm Cảnh Chu.
Ánh mắt ấy xuyên qua những đĩa thức ăn.
Những ly nước.
Những gương mặt kinh ngạc xung quanh.
Cuối cùng.
Vững vàng rơi vào đôi mắt của anh.
Lâm Cảnh Chu đặt tách trà xuống.
Động tác rất nhẹ.
Rất chậm.
Giống như sợ phát ra tiếng động sẽ phá hỏng điều gì đó.
Anh nhìn Lâm Tiểu Hòa.
Trong đôi mắt luôn bình tĩnh ấy.
Lúc này dường như có ánh sáng đang lưu chuyển.
Giống như hàng ngàn ngọn đèn lần lượt sáng lên trong đêm trên đỉnh núi.
Anh đứng dậy.
Dì Thẩm ngẩng đầu.
“Con làm gì vậy?”
Lâm Cảnh Chu không trả lời.
Anh vòng qua bàn ăn.
Đi tới bên cạnh Lâm Tiểu Hòa.
Rồi đưa tay ra.
Lâm Tiểu Hòa nhìn bàn tay ấy.
Các khớp ngón tay rõ ràng.
Ngón tay thon dài sạch sẽ.
Móng tay được cắt gọn gàng.
Sau đó.
Cô đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Ngón tay anh khép lại.
Bao trọn bàn tay cô trong lòng bàn tay mình.
Khô ráo.
Ấm áp.
Giống hệt ngày hôm đó trên đỉnh núi.
Anh nhìn về phía dì Thẩm.
Giọng nói không lớn.
Nhưng tất cả mọi người trên bàn ăn đều nghe rất rõ.
“Mẹ.”
“Con theo đuổi cô ấy hơn một tháng rồi.”
“Vừa nãy.”
“Cô ấy mới đồng ý với con.”
Tách trà trong tay bà Tống suýt nữa không giữ nổi.
Dì Thẩm sững sờ hai giây.
Sau đó đột nhiên bật cười.
Tiếng cười phát ra từ tận đáy lòng.
Mang theo sự thấu hiểu của một người đã sớm nhìn ra mọi chuyện.
Cũng mang theo niềm vui vì cuối cùng đã đợi được ngày hôm nay.
Bà cười đến đỏ cả mắt.
Dùng mu bàn tay lau khóe mắt.
Giọng nói hơi run.
“Hai đứa trẻ này thật là.”
“Đáng lẽ phải ở bên nhau từ lâu rồi.”
“Lại còn giấu bà già này.”
Chu Mẫn đặt bát canh xuống.
Ngẩng đầu nhìn đôi bàn tay đang đan chặt của con gái và Lâm Cảnh Chu.
Hốc mắt cũng dần đỏ lên.
Bà không nói gì.
Chỉ khẽ gật đầu.
Cái gật đầu ấy chứa đựng quá nhiều điều.
Có vui mừng.
Có cảm động.
Có chút lưu luyến của một người mẹ.
Và cả lời chúc phúc sâu sắc nhất dành cho con gái mình.
Bà Tống quả nhiên là người từng trải.
Rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm trạng.
Mỉm cười nói:
“Xem ra chủ đề của bữa cơm hôm nay phải đổi rồi.”
“Không phải tiệc xem mắt.”
“Mà là tiệc xác nhận tình cảm.”
Tống Minh Viễn cũng thoải mái nâng ly trà lên.
Mỉm cười nói:
“Chúc mừng hai người.”
“Chúc hai người hạnh phúc.”
Lâm Tiểu Hòa đỏ mặt cảm ơn.
Nhân lúc mọi người không chú ý.
Lén bóp nhẹ đầu ngón tay của Lâm Cảnh Chu.
Lâm Cảnh Chu cúi đầu nhìn cô.
Sự dịu dàng trong ánh mắt gần như sắp tràn ra ngoài.
Giống như đang nói:
“Lần này em không chạy thoát nữa rồi.”
Sau bữa cơm.
Dì Thẩm kéo Chu Mẫn và bà Tống ra sân uống trà trò chuyện.
Để lại phòng khách cho hai người trẻ tuổi.
Lâm Cảnh Chu nắm tay Lâm Tiểu Hòa.
Dẫn cô ngồi xuống ghế sofa.
Từ đầu tới cuối.
Bàn tay hai người vẫn không hề buông ra.
“Tiểu Hòa.”
Chị Trần đặt tập tài liệu xuống bàn cô.
“Em xem cái này đi.”
Lâm Tiểu Hòa nhận lấy.
Là một thông báo tuyển dụng nội bộ.
Vị trí: Chuyên viên phân tích thị trường.
Bộ phận: Phòng Marketing.
Loại hình: Nhân viên chính thức.
Thời gian nộp hồ sơ: Trước thứ Sáu tuần này.
Cô ngẩng đầu nhìn chị Trần.
“Chị Trần, đây là…”
“Đợt tuyển dụng chính thức.”
Chị Trần khoanh tay trước ngực.
“Dựa theo quy định của công ty, thực tập sinh biểu hiện xuất sắc có thể tham gia tuyển chọn nội bộ.”
“Dự án lần này kết thúc, em đủ điều kiện.”
“Muốn thử không?”
Tim Lâm Tiểu Hòa đập mạnh.
Đây chính là cơ hội mà cô đã mong đợi suốt hai năm đại học.
Gia nhập Thịnh Hằng.
Trở thành nhân viên chính thức.
Đứng vững ở thành phố này bằng chính năng lực của mình.
“Muốn.”
Cô trả lời gần như không cần suy nghĩ.
Chị Trần gật đầu.
“Vậy chuẩn bị cho tốt.”
“Đợt này cạnh tranh rất khốc liệt.”
“Không ít người bên ngoài đang nhắm vào vị trí này.”
“Đến lúc đó sẽ có thi viết, phỏng vấn và đánh giá năng lực tổng hợp.”
“Đừng nghĩ em đã ở trong công ty thì sẽ có ưu thế.”
“Hiểu chưa?”
“Em hiểu rồi.”
Lâm Tiểu Hòa nghiêm túc gật đầu.
Sau khi chị Trần rời đi.
Cô cầm tờ thông báo ngồi ngẩn người một lúc lâu.
Điện thoại trên bàn rung lên.
Là tin nhắn của Lâm Cảnh Chu.
“Chị Trần đưa cho em rồi?”
Lâm Tiểu Hòa nhìn màn hình.
“Anh cài người theo dõi em à?”
“Không cần.”
“Chị Trần vừa ra khỏi văn phòng tôi.”
Lâm Tiểu Hòa: “…”
Được thôi.
Tầng hai mươi với tầng ba mươi tám quả nhiên không có bí mật gì.
“Em định đăng ký.”
Cô gửi đi.
Bên kia trả lời rất nhanh.
“Anh biết.”
“Anh cũng biết em sẽ đăng ký.”
“Vì sao?”
“Vì em là Lâm Tiểu Hòa.”
Chỉ một câu đơn giản.
Nhưng khóe môi cô lại bất giác cong lên.
“Lâm tổng.”
“Ừ?”
“Nếu em thi không đậu thì sao?”
Lần này.
Đối phương im lặng vài giây.
Sau đó mới gửi tới một câu.
“Nếu em thi không đậu.”
“Vậy chứng minh đề thi có vấn đề.”
Lâm Tiểu Hòa bật cười.
“Lâm tổng, anh thiên vị quá rồi đấy.”
“Không.”
“Anh tin em.”
Nụ cười trên môi cô chậm rãi dịu xuống.
Ánh mắt dừng lại trên ba chữ kia rất lâu.
Anh tin em.
Không phải anh giúp em.
Không phải anh chống lưng cho em.
Mà là anh tin em.
Buổi tối hôm đó.
Lâm Tiểu Hòa tăng ca đến gần chín giờ.
Lúc cô ôm laptop ra khỏi tòa nhà.
Một chiếc SUV màu xám quen thuộc đang đậu bên đường.
Đèn xe sáng lên trong màn đêm.
Lâm Cảnh Chu ngồi ở ghế lái.
Hạ cửa kính xuống.
“Lên xe.”
Lâm Tiểu Hòa bước tới.
Ngồi vào ghế phụ.
Trong xe có mùi gỗ thông nhàn nhạt quen thuộc.
“Không phải anh nói hôm nay có xã giao sao?”
“Xong rồi.”
“Vậy sao còn tới đây?”
Lâm Cảnh Chu nhìn cô.
“Đón bạn gái tan làm.”
Lâm Tiểu Hòa lập tức quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tai lại đỏ lên.
Lâm Cảnh Chu khẽ cười.
Khởi động xe.
“Đói chưa?”
“Có một chút.”
“Mang em đi ăn khuya.”
“Không sợ em béo à?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Bạn gái tôi gầy quá.”
Lâm Tiểu Hòa lập tức không biết nên nói gì nữa.
Người đàn ông này bình thường ít nói.
Nhưng một khi nói ra.
Lại luôn khiến trái tim cô mềm nhũn.
Xe dừng trước một quán mì nhỏ mở suốt đêm.
Quán không lớn.
Bàn ghế đều đã cũ.
Ông chủ vừa nhìn thấy Lâm Cảnh Chu đã cười.
“Cậu Lâm tới rồi à?”
“Vẫn như cũ.”
“Được.”
Lâm Tiểu Hòa ngạc nhiên.
“Anh thường xuyên tới đây?”
“Lúc mới khởi nghiệp.”
Lâm Cảnh Chu kéo ghế cho cô.
“Tan làm thường đã hơn mười giờ.”
“Quán này là nơi duy nhất còn mở cửa.”
Lâm Tiểu Hòa bỗng thấy đau lòng.
Trong mắt mọi người.
Lâm Cảnh Chu sinh ra đã là người đứng trên cao.
Nhưng dường như rất ít người nhớ rằng.
Anh cũng từng là một chàng trai trẻ thức đêm làm việc.
Từng tăng ca đến nửa đêm.
Từng vì tiết kiệm thời gian mà ăn tạm một bát mì nóng ven đường.
Chaporia
Bình Luận (0)