Sau đó ngồi lại xuống ghế.
Những ngón tay thon dài khẽ gõ hai cái lên mặt bàn.
Trong văn phòng yên tĩnh vài giây.
Ánh chiều tà ngoài cửa kính sát đất tràn vào.
Phủ lên gương mặt nghiêng của anh một tầng ánh vàng ấm áp.
“Lâm Tiểu Hòa.”
Anh lên tiếng.
Giọng không lớn.
Nhưng từng chữ đều vô cùng rõ ràng.
“Mẹ tôi đã tìm mẹ cô suốt mười lăm năm.”
Trong văn phòng lập tức rơi vào im lặng.
Lâm Tiểu Hòa sững người.
Cô vẫn luôn cho rằng câu chuyện ấy đã kết thúc từ năm cô bảy tuổi.
Bố hy sinh.
Mẹ một mình nuôi cô khôn lớn.
Những câu chuyện về anh hùng và sự hy sinh chỉ còn tồn tại trong những lần tảo mộ vào tiết Thanh Minh hằng năm và trong những tấm ảnh cũ thỉnh thoảng được lật lại.
Cô chưa từng nghĩ tới.
Ở một nơi nào đó mà cô không hề biết.
Lại có người dành trọn mười lăm năm để tìm kiếm mẹ con cô.
“Đêm hôm đó, bên ngoài phòng phẫu thuật vô cùng hỗn loạn.”
“Trong hoàn cảnh như vậy, hai người chỉ kịp nói với nhau vài câu rồi chia tay.”
“Ngay cả phương thức liên lạc cũng chưa kịp để lại.”
“Mẹ tôi chỉ nhớ tên mẹ cô và tên bệnh viện.”
“Sau này bà từng quay lại tìm.”
“Nhưng điều dưỡng trưởng của bệnh viện khi ấy đã đổi người.”
“Mẹ cô cũng đã được điều công tác từ lâu rồi.”
Giọng nói của Lâm Cảnh Chu vẫn chậm rãi và bình thản.
Tựa như đang kể lại một chuyện hết sức bình thường.
Nhưng Lâm Tiểu Hòa vẫn nhận ra.
Những ngón tay đặt trên mặt bàn của anh đã hơi siết chặt lại.
“Mỗi dịp Tết đến, mẹ tôi đều nhắc tới chuyện này.”
“Bà nói nếu không có bốn mươi phút hồi sức tim phổi của Điều dưỡng trưởng Chu, bố tôi chắc chắn không thể chống đỡ được tới lúc chuyên gia tới nơi.”
“Bà nói cả đời này bà nợ mẹ cô một ân tình.”
“Nhất định phải tìm được bà ấy để đích thân nói lời cảm ơn.”
Sống mũi Lâm Tiểu Hòa lại bắt đầu cay xè.
Cô nhớ tới những đêm khuya thanh vắng.
Mẹ thường một mình ngồi ngoài ban công.
Lặng lẽ nhìn ảnh của bố đến thất thần.
Mẹ chưa từng than phiền điều gì.
Chỉ thỉnh thoảng khẽ nói một câu:
“Bố con ấy à, làm việc gì cũng nghiêm túc.”
“Đến cả lúc ra đi cũng khiến người ta đau lòng như vậy.”
Cô vẫn luôn nghĩ.
Trên thế gian này.
Ngoài cô và mẹ ra.
Sẽ không còn ai nhớ tới sự hy sinh của bố nữa.
“Tuần trước khi phòng nhân sự gửi hồ sơ lên cho tôi duyệt, tôi vừa nhìn đã thấy tên của cô.”
Lâm Cảnh Chu nói:
“Lâm Tiểu Hòa, tốt nghiệp Đại học Đông Lâm, mẹ là Chu Mẫn, công tác tại Bệnh viện Trung tâm Thành phố.”
“Tôi cho người điều tra một chút.”
“Sau đó xác nhận được đúng là mẹ cô.”
“Vì thế nên anh mới nhìn hồ sơ của em lâu như vậy sao?”
Giọng Lâm Tiểu Hòa vẫn còn hơi run.
Lâm Cảnh Chu không phủ nhận.
“Mười phút.”
“Đủ để tôi tra rõ hai mươi ba năm qua của cô từ đầu đến cuối rồi.”
Câu nói ấy thẳng thắn và quang minh chính đại đến mức khiến Lâm Tiểu Hòa nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.
Cô cúi đầu nhìn đôi tay mình.
Móng tay được cắt rất ngắn và gọn gàng.
Trong lòng bàn tay còn có một lớp chai mỏng.
Đó là dấu vết để lại sau bốn năm đại học đi dạy thêm và làm việc bán thời gian.
Từ trước đến nay cô chưa từng là người may mắn.
Từ nhỏ đã hiểu rằng mọi thứ đều phải tự mình giành lấy.
Vì thế cô liều mạng học tập.
Liều mạng thực tập.
Liều mạng muốn đứng vững trong thành phố này.
Nhưng lúc này đây.
Vận mệnh lại bất ngờ mang đến cho cô một món quà mà ngay cả trong mơ cô cũng không dám nghĩ tới.
“Vậy câu nói lúc anh gọi điện khi nãy…”
Lâm Tiểu Hòa do dự một chút.
Cuối cùng vẫn hỏi ra.
“Là vì muốn làm bác gái vui sao?”
Lâm Cảnh Chu nhìn cô.
Trong ánh mắt ấy có thứ gì đó rất khó diễn tả.
Anh không trả lời trực tiếp.
Mà đứng dậy đi tới trước cửa kính sát đất.
Quay lưng về phía cô đứng yên một lúc.
Ngoài cửa sổ.
Thành phố đã lên đèn.
Muôn vàn ánh sáng lần lượt bừng lên trong màn đêm đang buông xuống.
“Mẹ tôi là kiểu người như vậy.”
“Một khi đã nhận định chuyện gì thì chín con trâu cũng không kéo lại nổi.”
“Bà ấy đã tìm mẹ con cô suốt mười lăm năm.”
“Bây giờ người đã ở ngay trước mắt.”
“Cô nghĩ bà ấy sẽ làm thế nào?”
Lâm Tiểu Hòa nghẹn lời.
Quả thực cô không biết vị phu nhân nhà họ Lâm chưa từng gặp mặt kia sẽ làm gì.
Nhưng từ giọng điệu của Lâm Cảnh Chu, cô đã nghe ra một điều.
Chuyện này không phải chỉ dựa vào ý kiến của cô là có thể quyết định được.
“Đương nhiên, tôi sẽ không ép buộc cô làm bất cứ chuyện gì.”
Lâm Cảnh Chu quay người lại.
“Nếu cô cảm thấy không thoải mái hoặc không muốn tham gia.”
“Tôi có thể sắp xếp để mẹ cô gặp riêng mẹ tôi.”
“Cô không cần xuất hiện.”
“Nhưng nếu cô đồng ý.”
“Tối thứ Sáu tuần này nhà tôi có một bữa cơm gia đình.”
“Mẹ tôi muốn gặp cô.”
Khi nói hai chữ “cơm gia đình”, giọng điệu của anh vô cùng tự nhiên.
Như thể việc mời một thực tập sinh mới gặp lần đầu tới nhà ăn cơm là chuyện hết sức bình thường.
Lâm Tiểu Hòa mở miệng.
Định nói rằng:
“Như vậy không phù hợp.”
Nhưng lời đến bên môi rồi lại nuốt xuống.
Cô nhớ tới những năm tháng mẹ một mình chống đỡ gia đình này.
Nhớ tới ánh nước mắt thoáng hiện trong mắt mẹ mỗi lần nhắc tới đêm hôm đó.
Nhớ tới câu mẹ vẫn thường nói:
“Làm người phải không thẹn với lòng.”
“Phải sống xứng đáng với lương tâm của mình.”
Bốn mươi phút hồi sức tim phổi ấy.
Mẹ cô chưa từng đem ra khoe khoang với bất kỳ ai.
Bà luôn nói đó là trách nhiệm trong công việc.
Là việc bà nên làm.
Nhưng Lâm Tiểu Hòa biết.
Trong đêm hỗn loạn ấy.
Khi tất cả mọi người gần như đã muốn từ bỏ.
Có một người quỳ trên sàn suốt bốn mươi phút.
Dùng chính đôi tay mình giành lấy cơ hội sống cho một người hoàn toàn xa lạ.
Người đó tên là Chu Mẫn.
Là mẹ cô.
“Để em suy nghĩ thêm.”
Cuối cùng Lâm Tiểu Hòa lên tiếng.
Lâm Cảnh Chu gật đầu.
Không nói thêm điều gì.
Anh quay trở lại bàn làm việc.
Mở ngăn kéo.
Lấy ra một phong thư rồi đưa cho cô.
“Đây là thư mời dự tiệc gia đình.”
“Địa chỉ và thời gian đều ghi ở bên trong.”
“Cô đến hay không đều được.”
“Không cần tạo áp lực cho bản thân.”
Lâm Tiểu Hòa nhận lấy phong thư.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào đầu ngón tay anh.
Cô khẽ rụt tay lại.
Phong thư màu trắng kem.
Chất giấy rất tốt.
Trên phần niêm phong còn có một dấu sáp nhỏ in chữ cái “L”.
Cô siết nhẹ phong thư trong tay.
Đứng trước cửa kính sát đất của văn phòng tổng giám đốc.
Nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn dưới chân mình.
Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó có thể gọi tên.
Cô nhớ tới chính mình vào sáng nay.
Đứng trước tòa nhà Tập đoàn Thịnh Hằng.
Hít sâu một hơi thật dài mới dám bước vào.
Khi đó cô vẫn nghĩ.
Thử thách lớn nhất hôm nay cùng lắm chỉ là ghi nhớ tên của từng đồng nghiệp.
Và cách sử dụng từng thiết bị trong công ty.
Nằm mơ cô cũng không ngờ.
Chưa đầy hai mươi bốn giờ trôi qua.
Cô đã từ một thực tập sinh nhỏ bé nơm nớp lo sợ.
Biến thành “ứng cử viên con dâu tương lai” trong miệng vị tổng giám đốc kia.
Thế giới này đôi khi thật sự rất hoang đường.
Hoang đường đến mức khiến người ta vừa muốn bật cười.
Lại vừa muốn khóc.
Lâm Tiểu Hòa cẩn thận cất phong thư vào trong túi.
Hít sâu một hơi.
Rồi đẩy cửa văn phòng tổng giám đốc bước ra ngoài.
Ánh đèn nơi hành lang rất sáng.
Bóng dáng cô bị kéo dài thật dài trên mặt đất.
Cô đi được vài bước.
Cánh cửa phía sau khẽ khàng khép lại.
Ngay khoảnh khắc cửa thang máy mở ra.
Cô nhìn thấy gương mặt mình phản chiếu trên lớp gương bên trong.
Vành mắt đỏ hoe.
Chóp mũi cũng đỏ.
Khóe môi còn dính chút son chưa lau sạch.
Cô vội vàng lấy chiếc gương nhỏ trong túi ra.
Đứng trước gương chỉnh lại mái tóc và lớp trang điểm.
Cố gắng khiến bản thân trông bớt chật vật hơn một chút.
Điện thoại đột nhiên rung lên.
Là tin nhắn của chị Trần.
“Tiểu Hòa, tài liệu đưa tới chưa?”
Lâm Tiểu Hòa nhìn chằm chằm dòng tin nhắn ấy suốt ba giây.
Sau đó cúi đầu gõ chữ.
“Đưa tới rồi ạ, Tổng giám đốc Lâm đã trực tiếp nhận.”
Gửi xong.
Cô lại cảm thấy câu này có gì đó không ổn.
Vội vàng bổ sung thêm một câu.
“Chị Trần, ngày mai em mấy giờ đi làm ạ?”
Chị Trần trả lời ngay lập tức.
“Tám giờ rưỡi, đừng đến muộn.”
Lâm Tiểu Hòa cất điện thoại vào túi.
Đúng lúc đó.
Thang máy dừng ở tầng hai mươi.
Khi bước ra ngoài.
Cô bất giác dừng chân.
Theo bản năng quay đầu nhìn lại bảng số tầng trên thang máy.
Con số “38” vẫn đang sáng lên.
Từ tầng hai mươi đến tầng ba mươi tám.
Ở giữa chỉ cách nhau mười tám tầng lầu.
Nhưng từ một thực tập sinh nhỏ bé.
Đến vị trí con dâu tương lai của tổng giám đốc.
Khoảng cách ở giữa.
Đâu chỉ đơn giản là mười tám tầng lầu.
Cô khẽ sờ vào phong thư màu trắng kem trong túi.
Chữ cái “L” trên dấu sáp in nổi cấn nhẹ vào đầu ngón tay.
Giống như một bí mật nhỏ bé.
Nhưng nóng bỏng.
________________________________________
Chương 2
Lâm Tiểu Hòa gần như mất ngủ cả tuần.
Mỗi ngày cô đều ra sớm về khuya.
Chạy khảo sát thị trường.
Sắp xếp dữ liệu.
Viết báo cáo phân tích.
Bận đến mức quay cuồng như con quay.
Cố hết sức để không nghĩ tới tấm thiệp mời đang nằm trong túi.
Nhưng mỗi khi đêm khuya yên tĩnh.
Phong thư màu trắng kem ấy lại giống như mọc chân.
Tự bò ra khỏi túi xách.
Lặng lẽ nằm bên cạnh gối.
Nhắc nhở cô rằng tối thứ Sáu đang ngày một tới gần.
Trưa thứ Năm.
Lâm Tiểu Hòa đang bưng khay cơm trong nhà ăn nhân viên tìm chỗ ngồi.
Điện thoại bỗng reo lên.
Trên màn hình hiện một số lạ.
Cô do dự vài giây.
Cuối cùng vẫn bắt máy.
“Tiểu Hòa phải không?”
“Bác là mẹ của Cảnh Chu.”
“Bác họ Thẩm, con cứ gọi bác là dì Thẩm là được.”
Giọng nói ở đầu dây bên kia dịu dàng và sáng sủa.
Tựa như đóa bạch ngọc lan đầu tiên nở rộ giữa mùa xuân.
Lâm Tiểu Hòa suýt chút nữa làm rơi cả khay cơm xuống đất.
Cô luống cuống đặt khay lên chiếc bàn gần nhất.
Hai tay bối rối nắm chặt điện thoại.
“Dì… dì Thẩm, chào dì ạ.”
“Cảnh Chu đã đưa thiệp mời cho con rồi chứ?”
“Nó nói con vẫn đang cân nhắc có nên tới hay không.”
“Tiểu Hòa à.”
“Dì không ép con.”
“Nhưng dì thật sự rất muốn gặp con và mẹ con.”
“Mười lăm năm rồi.”
“Dì đã tìm mẹ con suốt mười lăm năm.”
Lâm Tiểu Hòa cắn nhẹ môi dưới.
Vành mắt lại bắt đầu cay cay.
Điều cô sợ nhất chính là nghe người khác nhắc tới con số mười lăm năm.
Bởi đó là số năm kể từ ngày bố cô rời đi.
Cũng là quãng thời gian mẹ cô một mình nuôi cô trưởng thành.
“Dì Thẩm.”
“Con sẽ tới.”
Cô nghe thấy chính mình nói như vậy.
Sau khi cúp điện thoại.
Lâm Tiểu Hòa đứng giữa nhà ăn ngẩn người rất lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)