So với việc tác hợp cô và Lâm Cảnh Chu.
Mẹ cô và dì Thẩm lại giống như hai chị em ruột thất lạc nhiều năm hơn.
“Con rảnh.”
Cô trả lời.
“Được.”
“Chủ nhật mẹ tới đón con.”
Lâm Tiểu Hòa đặt điện thoại xuống bàn.
Ngả người ra sau ghế.
Khẽ thở dài.
Tuần này xảy ra quá nhiều chuyện.
Nhiều tới mức đầu óc cô gần như không xử lý nổi.
Bí mật về câu nói:
“Còn sớm hơn thế.”
Đã được hé lộ.
Trên đỉnh núi.
Cô đã trao đi nụ hôn đầu tiên.
Và hôm nay.
Tổng giám đốc Lâm lại ngang nhiên bưng khay cơm ngồi xuống đối diện cô giữa ban ngày.
Cô thật sự cần chút thời gian.
Để tiêu hóa tất cả mọi thứ.
Điện thoại lại rung lên.
Lần này là Lâm Cảnh Chu.
“Hôm nay thịt kho tàu ngon không?”
Lâm Tiểu Hòa cắn môi.
Gõ chữ.
“Anh cố ý.”
“Đúng.”
“Anh muốn cả thế giới đều biết sao?”
“Đúng.”
“Anh không sợ người khác nói linh tinh à?”
“Có gì phải sợ?”
Lâm Tiểu Hòa lập tức nghẹn lời.
Cô suy nghĩ thật lâu.
Cuối cùng phát hiện.
Mình thật sự không tìm ra được lời phản bác nào đủ sức thuyết phục.
Đúng vậy.
Sợ cái gì chứ?
Sợ người khác nói cô dựa vào quan hệ?
Nhưng cô thật sự làm rất tốt trong tổ dự án.
Dữ liệu chưa từng sai sót.
Đã thuyết trình không ít lần.
Tuần trước quản lý Vương còn khen cô.
Sợ người khác nói cô trèo cao?
Nhưng cô đâu định trèo cao ai.
Cô chỉ muốn ở bên người mình thích.
Đột nhiên.
Cô cảm thấy.
Có lẽ từ đầu tới cuối.
Người luôn lo trước lo sau.
Chỉ có một mình cô.
Còn Lâm Cảnh Chu.
Thiếu niên từng đứng trên đỉnh núi nhìn cô suốt một mùa đông.
Con trai của người phụ nữ đã tìm kiếm cô suốt mười lăm năm.
Người đàn ông bưng khay thịt kho tàu ngồi xuống đối diện cô giữa ánh mắt của tất cả mọi người.
Anh chẳng sợ điều gì cả.
Bởi vì anh đã sớm xác định được một chuyện.
Chính là người này rồi.
Lâm Tiểu Hòa hít sâu một hơi.
Rồi gõ một dòng tin nhắn.
“Trưa Chủ nhật dì Thẩm mời em và mẹ tới nhà ăn cơm.”
“Anh có tới không?”
Tin nhắn trả lời gần như xuất hiện ngay lập tức.
“Có.”
“Vậy tới lúc đó anh đừng lại mặc vest thắt cà vạt ngồi đối diện em nữa.”
“Trông cứ như đang họp hội đồng quản trị vậy.”
“Mặc gì?”
“Gì cũng được.”
“Mặc giống người bình thường là được.”
Bên kia gửi tới một biểu tượng cảm xúc đơn giản.
Là một mặt cười màu vàng.
Đó là lần đầu tiên Lâm Cảnh Chu dùng biểu tượng cảm xúc.
Lâm Tiểu Hòa nhìn chằm chằm khuôn mặt cười màu vàng ấy rất lâu.
Cuối cùng không nhịn được bật cười thành tiếng.
Tiểu Dương thò đầu từ bàn làm việc bên cạnh sang.
“Cậu cười gì thế?”
Lâm Tiểu Hòa lập tức thu lại nụ cười.
Nghiêm mặt nói:
“Không có gì.”
“Đọc được một mẩu chuyện cười thôi.”
Tiểu Dương nghi ngờ nhìn cô một cái.
Nhưng cuối cùng vẫn rụt đầu về.
Lâm Tiểu Hòa cúi đầu.
Lưu lại ảnh chụp màn hình khuôn mặt cười màu vàng kia.
Cất vào album điện thoại.
Khóa riêng.
________________________________________
Chương 7
Trưa Chủ nhật.
Lâm Tiểu Hòa cùng mẹ đúng giờ tới nhà dì Thẩm.
Lần này.
Cô bình tĩnh hơn lần trước rất nhiều.
Không còn căng thẳng tới mức tay chân run rẩy.
Cũng không còn nắm chặt con hổ vải trong lòng bàn tay.
Thậm chí trên đường đi.
Cô còn trò chuyện việc nhà với mẹ.
Nói về cây quế trong sân nhà dì Thẩm.
Nói về thói quen ăn uống kỳ quặc của Lâm Cảnh Chu.
Không thích ăn thịt.
Chỉ thích ăn rau.
Chu Mẫn ngồi ở hàng ghế sau taxi.
Nghiêng đầu nhìn con gái.
Trong ánh mắt có một niềm vui mừng khó diễn tả.
Con gái bà đã trưởng thành rồi.
Không còn là cô bé ôm hổ vải.
Khóc đòi tìm bố năm nào nữa.
Con bé đã có người mình thích.
Mà người ấy.
Vừa hay cũng thích nó.
Quan trọng hơn.
Phía sau người ấy là một gia đình ấm áp.
Một người mẹ lương thiện.
Một người cha điềm đạm.
“Tiểu Hòa.”
Chu Mẫn bỗng lên tiếng.
“Hửm?”
“Con cảm thấy thế nào về Cảnh Chu?”
Lâm Tiểu Hòa bị câu hỏi bất ngờ của mẹ làm cho sững lại.
Sau đó cúi đầu.
Ngón tay xoắn nhẹ mép dây an toàn.
Giọng rất khẽ.
“Rất tốt ạ.”
“Chỉ là rất tốt thôi sao?”
Lâm Tiểu Hòa cắn môi.
Im lặng vài giây.
Rồi ngẩng đầu lên.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
“Mẹ.”
“Con thích anh ấy.”
“Ngay từ lần đầu gặp ở văn phòng.”
“Con đã cảm thấy anh ấy khác rồi.”
“Chỉ là khi đó con không dám nghĩ theo hướng đó.”
“Sau này tiếp xúc nhiều hơn.”
“Con mới phát hiện anh ấy hoàn toàn không giống như tưởng tượng của con.”
“Anh ấy không phải kiểu người cao cao tại thượng.”
“Không biết mùi vị cuộc sống.”
“Anh ấy sẽ tính toán xem một bó rau trong siêu thị đắt hơn năm hào có đáng hay không.”
“Dao công của anh ấy rất tốt.”
“Bởi vì thời đại học không có ai nấu cơm cho anh ấy.”
“Anh ấy đã kể cho con một câu chuyện trên đỉnh núi.”
“Câu chuyện đó khiến con khóc suốt mười phút.”
Chu Mẫn lặng lẽ lắng nghe.
Hốc mắt dần đỏ lên.
Bà đưa tay xoa đầu con gái.
Động tác dịu dàng như đang vuốt ve một món đồ sứ quý giá.
“Nếu bố con còn sống.”
“Nhất định sẽ rất thích đứa trẻ này.”
Bà nói.
Hốc mắt Lâm Tiểu Hòa cũng đỏ lên.
Nhưng cô cố nhịn.
Không để nước mắt rơi xuống.
Cô tựa đầu lên vai mẹ.
Khẽ hỏi:
“Mẹ.”
“Mẹ nói xem.
”
“Có phải bố đang ở đâu đó nhìn con không?”
Chu Mẫn im lặng một lúc.
Rồi nhẹ giọng đáp:
“Có chứ.”
“Bố con ấy mà.”
“Làm việc gì cũng nghiêm túc.”
“Ngay cả chuyện dõi theo con.”
“Ông ấy cũng sẽ nghiêm túc nhìn con cả đời.”
Taxi dừng lại trước cổng nhà dì Thẩm.
Lâm Tiểu Hòa phát hiện trong sân có thêm một chiếc xe màu trắng lạ mắt.
Cô cho rằng đó là bạn của dì Thẩm.
Nên cũng không nghĩ nhiều.
Chu Mẫn xách hộp bánh táo đỏ do chính tay mình làm.
Đi phía trước.
Lâm Tiểu Hòa đi theo phía sau.
Trong tay cầm một bó hoa ly vừa mua ở tiệm hoa.
Dì Thẩm vừa mở cửa.
Đã cười đến cong cả mắt.
Nhận lấy bánh táo đỏ và bó hoa.
Sau đó kéo tay hai người đi vào trong.
“Mau vào đi.”
“Mau vào đi.”
“Hôm nay dì có tin vui muốn báo cho hai người.”
Tim Lâm Tiểu Hòa khẽ giật một cái.
Theo bản năng.
Cô cảm thấy “tin vui” này có liên quan tới mình và Lâm Cảnh Chu.
Cô bước vào phòng khách.
Rồi bất ngờ phát hiện trên ghế sofa đang có một người phụ nữ lạ mặt.
Người phụ nữ khoảng hơn bốn mươi tuổi.
Mặc váy liền màu vàng ngỗng được cắt may tinh tế.
Tóc búi gọn gàng.
Trang điểm nhẹ nhàng thanh lịch.
Toàn thân toát ra khí chất tao nhã được chăm sóc kỹ lưỡng qua nhiều năm.
Điều khiến Lâm Tiểu Hòa bất ngờ hơn là.
Bên cạnh người phụ nữ ấy.
Còn có một người đàn ông trẻ tuổi.
Trông khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
Ngũ quan đoan chính.
Mặc vest phong cách thoải mái.
Khí chất ôn hòa.
Lúc này đang cúi đầu nhìn điện thoại.
Khoảnh khắc nghe thấy tiếng động.
Người đàn ông trẻ tuổi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt vừa lúc chạm phải ánh nhìn của Lâm Tiểu Hòa.
“Đây là bà Tống và con trai bà ấy, Tống Minh Viễn.”
“Bà Tống là bạn học cũ nhiều năm của dì.”
“Mới từ nước ngoài trở về.”
Dì Thẩm mỉm cười giới thiệu.
Sau đó quay sang phía bà Tống.
“Đây là chị Chu mà tôi thường nhắc với bà.”
“Còn đây là con gái chị ấy, Tiểu Hòa.”
Bà Tống lập tức đứng dậy.
Nhiệt tình nắm lấy tay Chu Mẫn.
“Chị Chu.”
“Ngưỡng mộ đã lâu.”
“Chị Thẩm thường xuyên nhắc tới chị.”
Sau đó.
Bà lại nhìn về phía Lâm Tiểu Hòa.
Ánh mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt.
Nụ cười trên mặt càng thêm hài lòng.
“Tiểu Hòa đúng không?”
“Quả nhiên giống hệt những gì chị Thẩm nói.”
“Xinh đẹp lại hào phóng.”
Lâm Tiểu Hòa lịch sự mỉm cười.
Nhưng trong đầu đã bắt đầu vận hành hết tốc lực.
Hôm nay dì Thẩm mời hai mẹ con cô tới ăn cơm.
Đồng thời lại mời cả bạn học cũ cùng con trai của đối phương.
Nhìn thế nào.
Cũng không giống một buổi tụ họp gia đình bình thường.
Ánh mắt cô đảo qua lại giữa dì Thẩm và bà Tống.
Cuối cùng dừng trên người Lâm Cảnh Chu.
Lâm Cảnh Chu đang đứng ở một góc phòng khách.
Hai tay đút túi quần.
Trên mặt không có quá nhiều biểu cảm.
Nhưng ánh mắt ấy rõ ràng đang nói:
“Anh cũng không biết mẹ anh đang định làm gì.”
Lâm Tiểu Hòa lập tức dùng ánh mắt đáp lại:
“Mẹ anh thì anh tự giải quyết đi.”
Lâm Cảnh Chu hơi nhướng mày.
Trên gương mặt hiếm hoi lộ ra chút bất lực.
Bữa trưa bắt đầu trong bầu không khí bề ngoài hòa hợp.
Nhưng bên dưới lại ngầm dậy sóng.
Khi sắp xếp chỗ ngồi.
Dì Thẩm cố ý để Lâm Tiểu Hòa ngồi cạnh Tống Minh Viễn.
Lâm Tiểu Hòa cứng đờ ngồi xuống.
Khóe mắt liếc thấy Lâm Cảnh Chu đang ngồi đối diện mình.
Biểu cảm vẫn nhàn nhạt như cũ.
Hoàn toàn không nhìn ra cảm xúc.
Tống Minh Viễn lại khá hoạt bát.
Vừa ngồi xuống đã chủ động bắt chuyện.
“Nghe dì Thẩm nói cô đang thực tập ở Tập đoàn Thịnh Hằng?”
“Thịnh Hằng là một trong những công ty tốt nhất ngành chúng tôi.”
“Muốn vào đó không dễ đâu.”
“Cũng bình thường thôi.”
“Có lẽ vận may của tôi khá tốt.”
Lâm Tiểu Hòa khách sáo đáp lời.
“Đâu thể gọi là may mắn.”
“Đó là thực lực.”
Giọng Tống Minh Viễn chân thành.
Không hề khiến người khác cảm thấy khó chịu.
“Năm đó tôi cũng từng nộp hồ sơ vào Thịnh Hằng.”
“Nhưng bị loại ngay vòng phỏng vấn thứ hai.”
“Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy khá tiếc.”
Lâm Tiểu Hòa chỉ cười xã giao.
Không biết nên tiếp lời thế nào.
Cô lén nhìn sang Lâm Cảnh Chu.
Anh đang gắp thức ăn cho dì Thẩm.
Động tác tự nhiên như thể hoàn toàn không để ý tới cuộc trò chuyện bên này.
Nhưng Lâm Tiểu Hòa vẫn nhận ra.
Lúc gắp thức ăn.
Mắt anh nhìn nơi khác.
Thế nhưng đũa vẫn chính xác gắp trúng miếng tôm trước mặt dì Thẩm.
Câu chuyện trên bàn ăn dần chuyển từ công việc của Tống Minh Viễn.
Sang gia đình anh ta.
Rồi từ gia đình chuyển sang sở thích cá nhân.
Lâm Tiểu Hòa biết được.
Tống Minh Viễn là quản lý dự án của một công ty nước ngoài.
Thích chạy bộ.
Thích nhiếp ảnh.
Mới kết thúc chuyến công tác dài ngày ở Anh.
Khi nói chuyện.
Anh ta luôn mang theo nụ cười ôn hòa.
Quả thực là kiểu đàn ông rất dễ khiến người khác có thiện cảm.
Nếu như trong lòng Lâm Tiểu Hòa không sớm có người khác.
“Tiểu Hòa.”
“Cuối tuần bình thường cô thích làm gì?”
Tống Minh Viễn hỏi.
“Mua đồ ăn.”
“Nấu cơm.”
“Đọc sách.”
Lâm Tiểu Hòa trả lời ngắn gọn.
“Tôi cũng thích nấu ăn.”
“Đặc biệt là món Trung.”
“Lúc công tác ở Anh.”
“Thứ tôi nhớ nhất chính là thịt kho tàu ở nhà.”
“Các nhà hàng Trung Quốc bên đó luôn cảm thấy thiếu đi chút hương vị.”
Lâm Tiểu Hòa chợt nhớ tới đĩa thịt kho tàu mình nấu trong căn hộ thuê.
Lửa chưa đủ.
Màu sắc cũng không đẹp.
Khóe môi bất giác cong lên.
Chaporia
Bình Luận (0)