“Sang Đức trước sẽ dùng khoản tiền đó thuê căn hộ.”
“Phải đặt cọc một tháng, trả trước sáu tháng tiền thuê.”
“Nhà gần trường rất khó tìm.”
“Còn phí thiết bị, tiền ký quỹ, chi phí sinh hoạt nữa.”
“Nếu cô chuyển hết tiền đi thì anh ấy biết làm sao?”
Tôi bật cười.
“Ồ?”
“Các người còn xem cả căn hộ rồi cơ à?”
Vừa dứt lời, Đường Mạn mới nhận ra mình lỡ miệng.
Cô ta lập tức ngậm chặt miệng lại.
Tôi bình thản cất điện thoại.
“Cảm ơn cô.”
“Luật sư của tôi chắc chắn sẽ rất thích đoạn ghi âm vừa rồi.”
Đường Mạn lập tức lao tới muốn cướp điện thoại.
Nhưng bảo vệ còn nhanh hơn.
Anh ta trực tiếp chặn cô ta lại.
Sắc mặt quản lý Khương cũng lạnh xuống.
“Cô Đường.”
“Phiền cô rời khỏi đây.”
Hai mắt Đường Mạn đỏ bừng.
Cô ta nghiến răng nhìn tôi.
“Trình Tri Hạ!”
“Đừng vội đắc ý!”
“Anh Nghiễn Chu sẽ không thật sự ly hôn với cô đâu.”
“Anh ấy chỉ cần tôi mà thôi.”
Tôi đứng dậy.
“Đã cần cô như thế…”
“Vậy cô nuôi anh ta đi.”
“Tôi không cản.”
Môi Đường Mạn run lên.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại cô ta đổ chuông.
Cô ta liếc nhìn màn hình rồi lập tức bắt máy.
“Nghiễn Chu!”
Giọng nói bên kia đầy vẻ sốt ruột.
Dù đứng cách một khoảng, tôi vẫn nghe rõ.
“Em đang ở đâu?”
“Tiền mất rồi!”
“Đừng tới tìm cô ấy nữa!”
“Lập tức quay lại sân bay ngay!”
Đường Mạn cuống quýt.
“Nhưng em đã đến ngân hàng rồi mà.”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.
Sau đó là giọng nói đầy tức giận của Thẩm Nghiễn Chu.
“Ai cho em đi?”
Nỗi tủi thân trên mặt Đường Mạn lập tức đông cứng.
Tôi nhìn cô ta.
Vừa rồi còn nói người đàn ông ấy cần cô ta.
Kết quả khi xảy ra chuyện…
Phản ứng đầu tiên của anh ta lại là trách cô ta làm hỏng việc.
Buồn cười thật.
Tôi bước ngang qua người cô ta.
Bất ngờ, Đường Mạn túm lấy tay áo tôi.
“Rốt cuộc cô muốn thế nào?”
Tôi quay đầu lại.
“Thứ nhất.”
“Tôi lấy lại tiền của mình.”
“Thứ hai.”
“Tôi ly hôn.”
“Thứ ba.”
“Tất cả những gì các người đã nuốt vào bụng…”
“Tôi sẽ bắt các người nhả ra sạch sẽ.”
Con ngươi Đường Mạn co rút.
“Cô dám sao?”
Tôi chậm rãi gỡ từng ngón tay của cô ta ra.
“Cô cứ thử xem.”
________________________________________
Vừa bước ra khỏi ngân hàng.
Điện thoại tôi rung lên.
Là tin nhắn của Hà Vy.
“Thẩm Nghiễn Chu không lên máy bay.”
“Anh ta đã quay lại từ cửa an ninh.
”
“Đang trên đường tới chỗ cậu.”
Tin nhắn vừa hiện lên.
Một chiếc xe thương vụ màu đen đã dừng bên lề đường.
Cửa xe mở ra.
Mã Ngọc Cầm bước xuống trước.
Theo sau là em gái của Thẩm Nghiễn Chu — Thẩm Duyệt.
Vừa nhìn thấy tôi.
Mã Ngọc Cầm lập tức giơ tay tát tới.
Chương 5: Cả Nhà Họ Thẩm Đều Biết
Tôi không né.
Bàn tay của Mã Ngọc Cầm còn chưa kịp chạm vào mặt tôi.
Đã bị bảo vệ ngân hàng giữ lại giữa không trung.
Bà ta bị kéo ngược ra sau.
Loạng choạng vài bước rồi ngồi phịch xuống đất.
Ngay sau đó bắt đầu khóc lóc om sòm.
“Ông trời ơi!”
“Con dâu ăn cắp tiền của gia đình!”
“Còn để người ngoài đánh mẹ chồng nữa!”
Thẩm Duyệt vội chạy tới đỡ bà ta.
Nhưng ánh mắt lại dán chặt vào chiếc túi xách trong tay tôi.
“Chị dâu…”
“Chị thật sự chuyển hết tiền rồi sao?”
Tôi sửa lại.
“Là tiền của tôi.”
Hai mắt Thẩm Duyệt lập tức đỏ hoe.
“Chị sao có thể làm như vậy?”
“Anh em sắp ra nước ngoài rồi.”
“Chị không ủng hộ thì thôi, lại còn đâm sau lưng anh ấy.”
“Chị có biết anh em đã chuẩn bị cho cơ hội này bao lâu không?”
Tôi nhìn cô ta.
“Vậy em có biết khoản vay mua xe của em còn lại bao nhiêu không?”
Thẩm Duyệt lập tức cứng người.
Mã Ngọc Cầm vội vàng hét lên.
“Nhắc tới khoản vay đó làm gì?”
“Làm chị dâu thì giúp em chồng là chuyện đương nhiên!”
“Cô đã gả vào nhà họ Thẩm thì chính là người nhà họ Thẩm!”
Tôi gật đầu.
“Được thôi.”
“Vậy từ hôm nay…”
“Tôi rút khỏi nhà họ Thẩm.”
Xung quanh đã có không ít người dừng chân xem náo nhiệt.
Quản lý Khương cùng hai nhân viên đứng ở cửa.
Rõ ràng đang lo mọi chuyện ảnh hưởng tới ngân hàng.
Tôi không muốn làm khó họ.
Nên xoay người định rời đi.
Không ngờ Mã Ngọc Cầm lại lao tới.
Ôm chặt lấy chân tôi.
“Hôm nay cô không chuyển tiền lại thì đừng hòng đi!”
“Nghiễn Chu bây giờ trong thẻ không còn nổi một đồng!”
“Nó mất mặt biết bao ở sân bay!”
“Đồ đàn bà lòng dạ độc ác!”
Tôi cúi đầu nhìn bà ta.
“Lúc anh ta dẫn Đường Mạn ra nước ngoài…”
“Sao bà không thấy mất mặt?”
Tiếng khóc của Mã Ngọc Cầm lập tức nghẹn lại.
Thẩm Duyệt theo bản năng quay đầu nhìn Đường Mạn.
Đường Mạn vừa từ trong ngân hàng đi ra.
Sắc mặt khó coi chẳng khác nào bị người ta lột sạch lớp mặt nạ giữa đường.
Thẩm Duyệt rõ ràng quen biết cô ta.
Không chỉ quen biết.
Trong ánh mắt còn chẳng hề có chút kinh ngạc nào.
Khoảnh khắc ấy.
Chút lạnh lẽo cuối cùng trong lòng tôi hoàn toàn chìm xuống đáy.
Chaporia
Bình Luận (0)