“Lời Bích Liên nói ban nãy, Thế tử cũng nghe rồi, đây đã là kiếp thứ hai! Nếu ta nói, kiếp trước ngươi khiến ta sống không bằng chết thì sao?!”
Lục Hoài Sách sững người.
Nhưng hắn quá tự phụ. Vừa sinh ra đã là Thế tử Hầu phủ, mười mấy tuổi đã sát phạt quyết đoán, liên tục lập quân công, hắn không cho phép ai làm trái ý mình. Trong cái thời đại trọng nam khinh nữ này, một tỳ nữ Hầu phủ như ta, trong mắt hắn chỉ là con kiến hôi.
Sự phản kháng của ta đã kích thích hắn. Hắn không thể dung nhẫn.
“Tử Uyên, như vậy không công bằng với ta. Ta của kiếp trước, liên quan gì đến ta của hiện tại?”
Hắn chuyển đề tài, áp sát hơn: “Nói thử xem, kiếp trước, Gia đã làm gì ngươi?” Ngón tay hắn miết lên môi ta, thấy ta né tránh, trong mắt hắn càng thêm vẻ thú vị: “Thảo nào Gia vừa nhìn thấy ngươi là đã vô thức muốn gần gũi, thì ra là duyên phận từ kiếp trước.”
Đồ điên!
Ta cố giảng đạo lý: “Nô tỳ nhan sắc tàn tạ, không dám trèo cao, mong Thế tử gia giơ cao đánh khẽ. Thế tử gia thân phận cao quý, tiền đồ vô lượng, muốn loại nữ nhân nào mà chẳng có.”
Lục Hoài Sách như nghe được câu chuyện hài hước nhất trần đời:
“Gia đã bảo ngươi trèo, ngươi phải trèo.”
Chương 12
Hôm sau tỉnh lại, trên mắt cá chân ta xuất hiện một sợi dây xích. Toàn thân đau nhức rã rời.
Trong đầu vẫn không ngừng vang vọng lời của Lục Hoài Sách.
“Đau không?”
“Đau thì phải chịu!”
“Hãy nhớ kỹ nỗi đau này cho Gia!”
Khi Đào Uyển bước vào, ả nhìn ta chằm chằm một lúc lâu, đáy mắt đầy vẻ khinh bỉ. Nhưng giống như kiếp trước, ả chỉ có thể dung nạp ta. Dù sao, ả cũng cần mượn bụng ta để sinh con. Một kẻ như Lục Hoài Sách, trừ khi bản thân hắn muốn, bằng không chẳng nữ nhân nào có thể đến gần.
Khi Đào Uyển gả vào, Tướng phủ có chuẩn bị hai của hồi môn dung mạo xinh đẹp, thực chất đều là thiếp thất sắp xếp cho Lục Hoài Sách. Nhưng Lục Hoài Sách bẩm sinh cực ghét bị người khác khống chế. Hắn chỉ thích kiểm soát kẻ khác. Thừa tướng càng ép hắn nạp người của Tướng phủ, hắn càng cự tuyệt. Đào Uyển cũng thừa hiểu điều đó.
Ả ghét ta, nhưng không thể trực tiếp lấy mạng ta.
Tuy nhiên, ả cũng sẽ không để ta sống yên ổn.
“Khụ khụ…” Đào Uyển ho khan: “Quả thật sinh ra bộ mặt hồ ly tinh, hèn chi Thế tử cứ mãi vương vấn. Nhưng ngươi cũng phải nhớ lấy thân phận của mình.”
Ta nhìn chằm chằm Đào Uyển, nghĩ đến đứa con đã mất ở kiếp trước, cười lạnh hỏi:
“Nhìn phu quân của mình sinh con đẻ cái với nữ nhân khác, Thiếu phu nhân thực sự cam lòng sao?”
Câu nói này chắc chắn đã đâm trúng tim đen Đào Uyển. Quả nhiên… Ả nổi điên.
“To gan! Bổn phu nhân có cam lòng hay không, đến phiên một con nô tỳ đê tiện như ngươi được phép xen miệng vào à?”
Mỹ nhân ốm yếu bước tới chỗ ta, giơ tay định tát.
Ngay giây tiếp theo, ta lật tay bắt lấy cổ tay ả, kéo tuột ả về phía mình, tay kia dùng cây trâm cài tóc dí sát vào cổ ả.
Con tin tự dâng tận cửa, sao ta có thể bỏ qua.
Ta quát nhỏ: “Mở khóa cho ta, đưa ta ra khỏi thành, bằng không, ta sẽ cho Thiếu phu nhân chôn cùng ta!”
Đào Uyển là hòn ngọc quý của Tướng gia, là cái mạng của ông ta. Ả vừa gặp Lục Hoài Sách đã si tình, phi quân bất giá (không phải chàng thì không lấy), mới khiến Tướng gia phải ép Hầu phủ kết thân.
Đám tùy tùng hồi môn của Tướng phủ sợ đến ngây dại: “Đừng làm hại Thiếu phu nhân! Mọi chuyện từ từ nói!”
Cổ Đào Uyển đã rướm máu.
Ta tiếp tục uy hiếp: “Mau làm theo lời ta, nếu không, hậu quả tự chịu! Dù sao ta cũng là kẻ chân trần chẳng sợ kẻ đi giày!”
Chương 13
Rất nhanh, ta được tự do. Ta sai người lấy bọc hành lý của mình, lại bắt chuẩn bị một chiếc xe ngựa. Ta bắt cóc Đào Uyển, cùng nhau lao ra khỏi thành.
Dọc đường, Đào Uyển không ngừng ho sặc sụa, sắc mặt trắng bệch. Ả vươn tay ra cầu cứu ta. Ta chỉ thờ ơ nhìn ả. Không trả thù trực tiếp đã là sự nhân từ lớn nhất của ta rồi. Đương nhiên, ta còn chưa thể giết ả. Con tin thì phải để sống mới có giá trị.
Đào Uyển hung hăng trừng mắt nhìn ta.
“Tử Uyên, dựa vào cái gì mà ngươi không tiếp nhận Thế tử? Ngươi nghĩ mình là ai? Thế tử để mắt đến ngươi là phúc phận tám kiếp của ngươi.”
“Phu quân của ta, ngươi dám khinh thường sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)