Quá Khứ Giá Y/Chương 5C. 5
20px

14

Sau lần gặp đó, Quý Tuân và Ngôn Tranh đều không có biểu hiện gì khác lạ.

Đạn mạc cũng rất lâu không xuất hiện.

Đôi khi tôi còn nghi ngờ đó chỉ là ảo giác của mình.

Một hôm tôi thức dậy chuẩn bị ăn sáng.

Kết quả phát hiện Quý Tuân bỏ quên một tập tài liệu rất quan trọng.

Tôi nhắn tin hỏi anh, nhưng anh mãi không trả lời.

Sợ anh cần gấp, tôi nghĩ dù sao cũng rảnh, tiện thể mang qua cho anh rồi đi spa luôn.

Văn phòng của Quý Tuân ở tầng 16, có thang máy riêng, trước đây đã ghi vân tay của tôi.

Sau khi vào công ty, tôi đi thẳng tới văn phòng anh.

Vừa định gõ cửa, tôi đã nghe thấy giọng anh đầy khó chịu.

“Có chuyện gì nói nhanh đi, lát nữa tôi còn việc.”

Tôi đang thắc mắc Quý Tuân đang nói chuyện với ai.

Đạn mạc đã cho tôi câu trả lời.

【Đến rồi đến rồi, tình tiết tôi thích nhất.】

【Nữ phụ mạo nhận ân tình, bị nữ chính vạch trần, vả mặt cực mạnh.】

【Sau khi nam chính biết sự thật chắc chắn sẽ ly hôn với cô ta.】

【Không biết vì sao tình tiết vả mặt lại đến sớm như vậy, nhưng vẫn vui, nữ phụ cuối cùng cũng sắp out rồi.】

【Tôi muốn xem tình yêu ngọt ngào cơ.】

Giọng Ngôn Tranh vang lên:

“Anh kết hôn với Lẫm Nguyệt là vì muốn báo đáp ân tình cô ấy từng cứu anh đúng không?”

“Thật ra năm lớp mười hai, lúc anh bị đám côn đồ chặn đường đánh đến chảy máu ngất xỉu, chính tôi là người gọi cảnh sát khiến chúng sợ mà bỏ chạy.”

“Sau khi bọn chúng đi, tôi đi tìm người tới cứu anh, lúc quay lại thì anh đã không còn ở đó.”

“Sau đó tôi mới nghe nói anh bị thương nặng hôn mê, được Lẫm Nguyệt cứu rồi đưa vào bệnh viện.”

Hóa ra những dòng bình luận nói tôi mạo nhận ân tình chính là chuyện này.

Năm lớp mười hai, Quý Tuân không biết đắc tội ai, bị đám côn đồ vây đánh đến trọng thương.

Khi tôi tới nơi, anh đã hôn mê, nên lập tức gọi xe cấp cứu.

Bác sĩ nói nếu đưa tới muộn thêm chút nữa có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Sau khi tỉnh lại, Quý Tuân hỏi có phải tôi cứu anh không.

Tôi gật đầu: “Trước kia anh cứu tôi trong vụ bắt cóc, lần này tôi trả lại anh.”

Nhưng tôi nào biết trước đó Ngôn Tranh đã từng tới, còn dọa đuổi đám côn đồ đi.

Như vậy mà gọi là mạo nhận ân tình sao?

Mạo nhận chẳng phải phải là cố tình giấu giếm khi đã biết rõ sao?

Nhưng tôi căn bản không hề biết!

Trong lòng tôi nghẹn lại.

Trong văn phòng rơi vào im lặng.

Quý Tuân hỏi: “Cô muốn gì?”

Ngôn Tranh cười nhẹ: “Tôi biết anh là người biết ơn báo đáp, nên tôi muốn…”

“Anh và Lẫm Nguyệt ly hôn.

“Anh không xứng với cô ấy.”

15

Tôi kinh ngạc há hốc miệng.

Ơ… cốt truyện sao lại phát triển thế này?

Hoàn toàn khác với những gì đạn mạc nói.

Ngôn Tranh vẫn tiếp tục:

“Anh ở bên Lẫm Nguyệt chẳng phải vì nhà họ Tống có thể giúp sự nghiệp của anh sao?”

“Lẫm Nguyệt là một người thuần khiết như vậy, anh căn bản không xứng để cô ấy đối xử tốt với anh như thế.”

Quý Tuân xoa xoa trán.

“Có lẽ cô hiểu lầm gì đó.”

“Tôi sẽ không ly hôn với Lẫm Nguyệt.”

Ngôn Tranh nhíu mày: “Tại sao?”

Quý Tuân không chút do dự nói:

“Vì tôi yêu cô ấy.”

“Dù cô hiểu lầm tôi vì lý do gì, tôi cũng sẽ không ly hôn.”

“Còn nữa, chuyện năm đó tôi sẽ đi điều tra. Nếu thật sự là cô cứu tôi, coi như tôi nợ cô một ân tình.”

“Ngoài việc ly hôn với Lẫm Nguyệt, điều kiện gì khác tôi cũng có thể đáp ứng.”

Ngôn Tranh hoàn toàn không tin, hừ lạnh một tiếng:

“Được thôi, vậy đưa công ty của anh cho tôi.”

Quý Tuân suy nghĩ một chút:

“Được, nếu cô thật sự muốn, sau khi tôi điều tra rõ, chúng ta có thể làm thủ tục chuyển nhượng cổ phần.”

Ngôn Tranh bị nghẹn đến không nói được gì.

“Anh cứ đợi đấy, tôi sẽ vạch trần bộ mặt thật của anh trước mặt Lẫm Nguyệt.”

Sợ bị họ phát hiện, tôi vội xuống lầu trước.

Vừa bước ra khỏi công ty, điện thoại của Ngôn Tranh đã gọi tới.

“Lẫm Nguyệt, cậu bây giờ rảnh không?”

“Tôi muốn mời cậu ăn cơm, tiện nói với cậu một chuyện.”

Nhà hàng Ngôn Tranh mời tôi là một quán đang rất nổi gần đây.

Trước đó tôi từng lướt thấy, tiện miệng nói với cô ấy là muốn thử.

Không ngờ cô ấy lại nhớ trong lòng.

Tôi tưởng Ngôn Tranh sẽ vào thẳng vấn đề.

Không ngờ cô ấy lại nhắc đến chuyện khác.

“Lẫm Nguyệt, tôi muốn nói với cậu một chuyện rất nghiêm trọng.”

“Mấy ngày trước công ty có tài liệu quan trọng bị rò rỉ. Hôm đó tôi tăng ca thì thấy có người lén lút khả nghi.”

“Người đó là trưởng phòng nhân sự, tôi nghi chuyện rò rỉ có liên quan đến ông ta.”

“Nhưng vì chưa có chứng cứ xác thực, sợ đánh rắn động cỏ nên chỉ có thể nói với cậu.”

Tim tôi chợt thắt lại.

Chẳng lẽ chuyện phá sản mà đạn mạc nói có liên quan đến nội gián trong công ty?

“Tôi sẽ nói ngay với anh trai tôi, bảo anh ấy điều tra kỹ chuyện này.”

Tôi có chút cảm động:

“A Tranh, cậu tốt với tôi quá. Có thể làm bạn với cậu thật sự rất may mắn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...