Bất Hoà/Chương 9C. 9
20px

“Chị dâu!”

Trương Lan cũng vội vàng đứng lên.

Gọi với theo tôi.

Trong mắt tràn đầy bất an và khẩn cầu.

“Chị… chị sẽ tha thứ cho anh Cố Trạch chứ?”

“Anh ấy thật sự không cố ý.”

“Anh ấy chỉ muốn giúp em thôi.”

“Người anh ấy quan tâm nhất thật sự là chị…”

Bước chân tôi khựng lại.

Nhưng không trả lời.

Tôi mở cửa.

Rời khỏi phòng riêng.

Tha thứ?

Nói nghe dễ biết bao.

Cho dù toàn bộ câu chuyện của Trương Lan đều là thật.

Sự lừa dối của Cố Trạch.

Việc anh tự ý dùng tên tôi để gánh chịu một trách nhiệm đầy rủi ro.

Cùng những năm tháng dài che giấu sự thật.

Tất cả đều là những chiếc gai đâm sâu trong lòng tôi.

Huống hồ.

Cảm giác bất thường trong lòng tôi.

Không hề biến mất vì lời thú nhận của Trương Lan.

Bước ra khỏi quán trà.

Gió cuối thu mang theo hơi lạnh thổi qua mặt.

Tô Tình từ khu ghế bên cạnh đi ra.

Nhanh chóng đuổi theo tôi.

Nhỏ giọng hỏi:

“Thế nào rồi?”

Tôi tóm tắt lại những lời Trương Lan vừa nói.

Nghe xong.

Tô Tình cau chặt mày.

“Nghe thì… có vẻ hợp lý.”

“Nhưng vẫn cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ.”

“Cô ta nói bạn trai cũ bồi thường cho mình một khoản tiền.”

“Cậu có hỏi tên anh ta là gì không?”

“Làm nghề gì không?”

Tôi sững người.

Lúc đó tôi chìm trong cảm xúc và nghi ngờ.

Vậy mà quên mất thông tin quan trọng nhất.

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Còn nữa.”

Tô Tình chống cằm suy nghĩ.

Chậm rãi phân tích.

“Cô ta nói nhà là do Cố Trạch thuê.”

“Tiền thì một phần do Cố Trạch đưa.”

“Một phần là tiền tiết kiệm của cô ta.”

“Cộng với tiền bồi thường từ bạn trai cũ.”

“Nhưng với thu nhập của Cố Trạch.”

“Nếu muốn duy trì tiền thuê nhà ở Cẩm Tú Hoa Viên cùng mức sinh hoạt đắt đỏ của cô ta trong thời gian dài.”

“Lại còn không để cậu phát hiện.”

“Thì chỉ có hai khả năng.”

“Hoặc anh ta còn nguồn thu nhập khác.”

“Hoặc anh ta đã dùng đến một khoản tiền riêng mà không muốn cậu biết.”

“Còn nữa.”

“Người bạn trai cũ kia.”

“Nếu đã có thể bỏ tiền ra bồi thường.”

“Thì tại sao trước đó lại tuyệt tình đến mức ấy?”

“Thậm chí lúc cô ta làm phẫu thuật cũng không xuất hiện.”

“Chuyện này không hợp logic.”

Lời của Tô Tình.

Giống như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu tôi.

Khiến đầu óc vừa nóng lên vì cảm xúc lập tức tỉnh táo lại.

Đúng vậy.

Những lỗ hổng vẫn còn đó.

Câu chuyện của Trương Lan.

Cảm xúc đầy đủ.

Chi tiết cũng đầy đủ.

Nhưng chính vì quá đầy đủ.

Quá hoàn chỉnh.

Nên trong lúc cố gắng giải thích mọi nghi vấn.

Nó lại che giấu đi những thứ sâu hơn.

“Còn một điểm nữa.

Tô Tình nhìn tôi.

Ánh mắt sắc bén.

“Hiểu Sơ.”

“Cô ta nói sau này sẽ không làm phiền hai người nữa.”

“Sẽ chuyển đi.”

“Sẽ trả lại tiền.”

“Nhưng nếu thật sự có cốt khí như vậy.”

“Nếu thật sự không muốn liên lụy Cố Trạch.”

“Vậy tại sao hơn một năm qua.”

“Cô ta vẫn yên tâm hưởng sự chu cấp của anh ta?”

“Cho đến khi cậu phát hiện mọi chuyện.”

“Cô ta mới đột nhiên tỉnh ngộ.”

“Đòi vạch rõ ranh giới?”

Tim tôi chợt trầm xuống.

Điều Tô Tình nói.

Chính là chiếc gai vẫn luôn mắc trong lòng tôi.

Biểu hiện của Trương Lan hôm nay.

Nói là ăn năn hối lỗi.

Hay thú nhận sự thật.

Chi bằng nói rằng…

Nó giống một màn trình diễn đã được chuẩn bị kỹ càng hơn.

Mục đích.

Là để xóa bỏ nghi ngờ của tôi.

Giữ lại người “anh trai” mang tên Cố Trạch.

Cùng nguồn tiền và cuộc sống ổn định mà anh có thể cung cấp.

Mà tôi.

Suýt chút nữa đã tin rồi.

“Tình Tình.”

Tôi siết chặt điện thoại.

Cảm thấy toàn thân lạnh đi.

“Giúp mình một việc.”

“Điều tra người bạn trai cũ mà Trương Lan nhắc tới.”

“Xem có thể tìm được manh mối gì không.”

“Còn nữa.”

“Tra giúp mình sao kê ngân hàng của Cố Trạch.”

“Ngoài thẻ lương ra.”

“Anh ấy có tài khoản nào khác không.”

“Mình muốn biết.”

“Khoản hai vạn tệ mỗi tháng đó.”

“Rốt cuộc được chuyển từ đâu tới.”

Nếu Cố Trạch thật sự có nguồn tài sản mà tôi không hề biết…

Vậy thì bí mật anh che giấu.

Có lẽ còn lớn hơn rất nhiều so với những gì tôi tưởng tượng.

Nếu thật sự là như vậy.

Thì đằng sau chuyện này.

Chắc chắn không đơn giản chỉ là một “cô em gái đáng thương”.

Tô Tình gật đầu.

“Cứ để mình lo.”

“Nhưng Hiểu Sơ.”

“Tiếp theo cậu định làm gì?”

“Về nhà đối mặt với Cố Trạch sao?”

Tôi nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài xa.

Chậm rãi thở ra một hơi.

“Về.”

Tôi đáp.

“Người ta đã diễn đến tận trước mặt mình rồi.”

“Vậy thì sao mình có thể không trở về.”

“Phối hợp với họ.”

“Diễn nốt vở kịch này chứ?”

Là hồ ly.

Sớm muộn cũng sẽ lộ đuôi.

Còn việc tôi phải làm.

Chính là kiên nhẫn hơn họ.

05

Tôi không lập tức về nhà.

Mà đến thư viện thành phố.

Ngồi trong phòng đọc yên tĩnh suốt cả buổi chiều.

Tôi cần sắp xếp lại suy nghĩ.

Cần giữ cho bản thân thật tỉnh táo.

Lời “thú nhận” của Trương Lan.

Giống như một cuộn chỉ rối đã được người ta cẩn thận chải chuốt.

Thoạt nhìn rất rõ ràng.

Nhưng bên trong vẫn giấu những nút thắt chết người.

Người bạn trai cũ đó là ai?

Thân phận thế nào?

Vì sao ban đầu tuyệt tình đến vậy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...