Bất Hoà/Chương 20C. 20
20px

Tôi khựng lại một chút.

“Còn những thứ khác.”

“Những gì thuộc về tôi.”

“Tôi sẽ không từ bỏ.”

“Những gì không thuộc về tôi.”

“Tôi cũng sẽ không lấy thêm dù chỉ một đồng.”

“Luật sư sẽ liên hệ với anh.”

“Hiểu Sơ…”

Giọng anh nghẹn lại.

“Xin lỗi…”

“Thật sự xin lỗi…”

“Anh biết.”

“Bây giờ anh nói gì cũng vô ích rồi…”

“Anh chỉ cầu mong em.”

“Chăm sóc tốt cho bản thân.”

“Chăm sóc thật tốt cho con của chúng ta…”

Tôi không đáp lại.

Chỉ kéo cửa xe.

Ngồi vào bên trong.

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Qua gương chiếu hậu.

Bóng dáng Cố Trạch ngày càng nhỏ lại.

Cuối cùng biến mất nơi góc phố.

Tôi nhắm mắt.

Hai dòng nước mắt.

Cuối cùng cũng lặng lẽ chảy xuống.

Tạm biệt nhé.

Cố Trạch.

Tạm biệt cuộc hôn nhân hoang đường của tôi.

Tạm biệt cô gái ngây thơ năm ấy.

Người từng tin rằng tình yêu là vĩnh cửu.

Sau khi ly hôn.

Tôi chuyển về nhà bố mẹ.

An tâm dưỡng thai.

Sau khi biết toàn bộ sự việc.

Bố mẹ đau lòng đến bật khóc.

Nhưng cũng kiên quyết ủng hộ quyết định của tôi.

Bố nói:

“Ly hôn là đúng!”

“Con gái bố giỏi như vậy.”

“Không cần dựa vào Cố Trạch.”

“Vẫn có thể sống tốt.”

“Vẫn có thể nuôi con khôn lớn!”

Dưới sự hỗ trợ của luật sư.

Việc phân chia tài sản giữa tôi và Cố Trạch nhanh chóng đạt được thỏa thuận.

Căn nhà thuộc về tôi.

Khoản vay thế chấp còn lại.

Do Cố Trạch thanh toán một lần cho xong.

Xe thuộc về anh.

Tiền tiết kiệm chia đôi.

Anh thừa nhận việc mạo danh tôi ký giấy tờ.

Đồng thời ký vào văn bản xin lỗi và bồi thường.

Khoản hai mươi vạn tệ.

Cùng những khoản “tiền sinh hoạt” hai vạn tệ mỗi tháng sau đó.

Dưới áp lực từ luật sư.

Cố Trạch cũng thừa nhận.

Đó là khoản “thù lao” anh nhận được trong thời kỳ hôn nhân.

Dù nguồn gốc của nó vô cùng đáng xấu hổ.

Cuối cùng.

Vẫn bị tính là tài sản chung của vợ chồng.

Và được chia theo đúng quy định.

Tôi không tiếp tục truy cứu Trương Minh Viễn.

Không phải vì sợ.

Mà vì không muốn dính dáng thêm bất cứ điều gì đến vũng bùn đó nữa.

Tuy nhiên.

Luật sư vẫn lấy lý do:

Xâm phạm quyền nhân thân.

Xâm phạm quyền riêng tư.

Gây tổn hại tinh thần.

Để gửi thư luật sư cho Cố Trạch và Trương Lan.

Với tư cách người hưởng lợi thực tế.

Cuối cùng.

Hai bên đạt được thỏa thuận hòa giải.

Kèm theo một khoản bồi thường không nhỏ.

Sau này.

Tô Tình nói với tôi.

Trương Lan nhanh chóng chuyển khỏi Cẩm Tú Hoa Viên.

Không ai biết tung tích.

Cố Trạch dường như cũng từ chức.

Rời khỏi thành phố này.

Còn Trương Minh Viễn.

Ông chủ của Hằng Vận Thương Mại.

Nghe nói vì một số vấn đề kinh tế.

Đã bị điều tra.

Công ty cũng chịu ảnh hưởng nghiêm trọng.

Đến mức tự thân còn lo chưa xong.

Những chuyện ấy.

Đều không còn liên quan đến tôi nữa.

Cuộc sống của tôi.

Cuối cùng cũng trở lại bình yên.

Thời gian mang thai trôi qua trong thấp thỏm.

Nhưng cũng được chăm sóc cẩn thận.

May mắn là.

Nhiều lần khám thai chuyên sâu.

Cùng các xét nghiệm sàng lọc di truyền.

Đều cho kết quả rất tốt.

Đứa bé trong bụng tôi khỏe mạnh.

Nguy cơ di truyền cực thấp.

Tảng đá đè nặng trong lòng tôi.

Cuối cùng cũng được đặt xuống.

Mùa hè năm sau.

Tôi sinh một bé gái khỏe mạnh.

Tên ở nhà là Noãn Noãn.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhăn nheo.

Đôi má đỏ hồng.

Và đôi mắt trong veo như hai quả nho đen.

Tôi bỗng thấy.

Mọi đau khổ.

Mọi tủi thân.

Dường như đều được xoa dịu trong khoảnh khắc ấy.

Con bé là sự tiếp nối máu mủ của tôi.

Là khởi đầu cho cuộc sống mới của tôi.

Không liên quan đến bất kỳ ai khác.

Ngày xuất viện.

Trời nắng rất đẹp.

Mẹ ôm Noãn Noãn.

Bố xách lỉnh kỉnh đủ loại đồ.

Tô Tình đi bên cạnh.

Vẫn líu lo kể hết chuyện này đến chuyện khác.

Tiếng cười không ngừng vang lên.

Bước ra khỏi cổng bệnh viện.

Luồng không khí trong lành ập tới.

Tôi quay đầu nhìn lại tòa nhà điều trị phía sau.

Nơi đó từng chứa đựng niềm vui đầu tiên của tôi.

Cũng từng chứa đựng nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi.

Nhưng bây giờ.

Tất cả đã qua rồi.

Điện thoại rung lên.

Là một tin nhắn từ số lạ.

Chỉ có ba chữ.

“Xin lỗi em.”

Tôi biết người gửi là ai.

Không trả lời.

Tôi xóa tin nhắn.

Rồi chặn luôn số điện thoại đó.

Có những sai lầm.

Không đáng để được tha thứ.

Có những lời xin lỗi.

Đến quá muộn.

Thì cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Cuộc đời còn rất dài.

Con đường phía trước vẫn phải tiếp tục bước đi.

Tôi xoay người.

Khoác tay bố mẹ.

Mỉm cười với Tô Tình.

“Đi thôi.”

“Chúng ta về nhà.”

Đúng vậy.

Về nhà.

Về ngôi nhà thuộc về chính tôi.

Nơi có yêu thương.

Có hơi ấm.

Có hy vọng của một cuộc đời mới.

Còn quá khứ.

Hãy để nó mãi mãi nằm lại phía sau.

Con đường tương lai.

Tôi và Noãn Noãn sẽ cùng nhau bước tiếp.

Tốt hơn.

Vững vàng hơn.

Và cũng rực rỡ hơn.

HẾT

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...