Có gió thổi qua sân trường.
Có tiếng trẻ con hò reo.
Có ánh nắng rơi trên vai.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn, tôi bỗng cảm thấy, nếu năm năm trước không có những hiểu lầm và bỏ lỡ kia, có lẽ chúng tôi vốn nên có dáng vẻ như thế này.
Nhưng ý nghĩ ấy chỉ xuất hiện một giây.
Rồi bị tôi ấn xuống.
Không có nếu như.
Đội chúng tôi thắng.
Dữu Dữu vui đến mức nhảy cẫng lên, ôm lấy cổ tôi rồi lại nhìn sang Thẩm Cảnh Hành.
Nó do dự một chút, cuối cùng cũng đưa tay ôm lấy chân anh.
Thẩm Cảnh Hành cúi người bế nó lên.
Động tác hơi cứng, rõ ràng chưa quen.
Nhưng ánh mắt anh đỏ lên.
Dữu Dữu nhỏ giọng nói:
“Chú cảnh sát, chú đừng khóc nha. Đàn ông khóc xấu lắm.”
Thẩm Cảnh Hành khàn giọng:
“Ừ, chú không khóc.”
Tôi quay mặt đi.
Không muốn nhìn.
Sau ngày hội gia đình, quan hệ giữa Dữu Dữu và Thẩm Cảnh Hành thân hơn một chút.
Thằng bé vẫn không gọi bố.
Nhưng bắt đầu gọi anh là “chú Thẩm” thay vì “chú cảnh sát”.
Thẩm Cảnh Hành cũng không ép.
Anh kiên nhẫn đến mức khiến tôi thấy xa lạ.
Anh học cách buộc dây giày cho con.
Học cách đọc truyện trước khi ngủ qua điện thoại.
Học cách phân biệt loại sữa Dữu Dữu thích và loại thằng bé ghét.
Học cách mỗi lần mua đồ ăn vặt đều hỏi tôi trước.
Có một lần, Dữu Dữu bị sốt cao lúc nửa đêm.
Tôi ôm con chạy xuống lầu, vừa ra khỏi cửa đã thấy xe Thẩm Cảnh Hành dừng dưới nhà.
Anh nhận được điện thoại của tôi chưa đến mười phút đã tới.
Tôi không hỏi vì sao anh nhanh như vậy.
Anh cũng không giải thích.
Cả đường đến bệnh viện, Dữu Dữu mơ màng nắm lấy tay anh.
“Chú Thẩm…”
“Chú đây.”
“Con có chết không?”
“Sẽ không.”
“Vậy mẹ có khóc không?”
“Sẽ không.”
“Chú đừng để mẹ khóc.”
Thẩm Cảnh Hành im lặng rất lâu, cuối cùng đáp:
“Được.”
Đêm đó, anh ngồi ngoài hành lang bệnh viện, trên áo dính nước nôn của Dữu Dữu, tóc rối, mắt đầy tơ máu.
Tôi cầm chai nước đưa cho anh.
Anh nhận lấy, thấp giọng nói:
“Cảm ơn.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh anh.
Hành lang bệnh viện lúc ba giờ sáng rất yên tĩnh.
Tôi bỗng nhớ đến năm tôi sinh Dữu Dữu.
Cũng là bệnh viện.
Cũng là đêm khuya.
Nhưng khi đó bên cạnh tôi không có ai.
Thẩm Cảnh Hành như biết tôi đang nghĩ gì, bàn tay cầm chai nước siết chặt đến trắng bệch.
“Trình Du.”
“Ừ.”
“Anh biết bây giờ nói gì cũng muộn.”
Tôi không đáp.
Anh cúi đầu, giọng rất thấp:
“Nhưng anh vẫn muốn nói. Năm đó anh thật sự không biết em mang thai. Anh cũng không biết em đã một mình chịu nhiều như vậy. Anh không xin em tha thứ ngay. Anh chỉ xin em cho anh cơ hội bù đắp cho Dữu Dữu.”
Tôi quay sang nhìn anh.
“Chỉ Dữu Dữu?”
Anh nhìn tôi, mắt đỏ hoe.
“Và em. Nhưng anh biết, em không cần.”
Tôi cười rất nhẹ.
“Đúng, tôi không cần.”
Anh cụp mắt.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng Dữu Dữu cần hay không, để nó tự quyết định.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi đứng dậy.
“Thẩm Cảnh Hành, tôi không ngăn anh gặp con. Nhưng anh nhớ rõ, đây không phải vì tôi mềm lòng với anh. Là vì Dữu Dữu có quyền được lựa chọn.”
Anh nhìn tôi thật lâu, cuối cùng gật đầu.
“Anh hiểu.”
Tưởng rằng mọi chuyện sẽ dần ổn định.
Nhưng người không muốn yên ổn lại tự tìm tới cửa.
Một tuần sau, trên mạng địa phương đột nhiên xuất hiện một bài đăng.
Tiêu đề rất bắt mắt:
“Mẹ đơn thân dẫn con đến đồn cảnh sát nhận cha, nghi dùng con ép đội trưởng hình sự chịu trách nhiệm.”
Bài viết không nêu tên thật, nhưng ảnh chụp lén ở trường mẫu giáo và trước công ty tôi đã đủ để người quen nhận ra.
Trong ảnh, tôi, Dữu Dữu và Thẩm Cảnh Hành đứng cùng nhau.
Phần bình luận nhanh chóng bùng nổ.
“Mẹ đơn thân bây giờ ghê thật, thấy đàn ông có chức có quyền là bám lấy.”
“Đứa bé giống thật đấy, nhưng ai biết có phải cố tình tìm người giống để ăn vạ không?”
“Nghe nói cô này thời cấp ba đã nổi tiếng lẳng lơ.”
“Bạn gái hiện tại của đội trưởng Thẩm mới thảm, tự nhiên bị tiểu tam cũ dắt con tới phá.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại, sắc mặt lạnh xuống.
Rất tốt.
Năm năm rồi, thủ đoạn vẫn chẳng khác gì.
Bôi nhọ phụ nữ, công kích xuất thân, kéo con trẻ vào cuộc.
Mẹ tôi nếu còn sống, chắc chắn sẽ cầm chổi đánh đến tận nhà kẻ đăng bài.
Tôi thì văn minh hơn một chút.
Tôi gọi cho luật sư.
Sau đó gọi cho phòng pháp lý công ty.
Cuối cùng, tôi gọi cho mẹ thằng Béo.
Bà ta vừa nghe xong đã nổi giận:
“Cái gì? Dám bịa chuyện về em gái và Dữu Dữu? Gửi link cho chị! Chị có hội phụ huynh ba trăm người, chị xem con nào dám tác oai tác quái!”
Tôi: “…”
Quả nhiên, đồng đội đánh nhau mà có vẫn hơn không.
Chaporia
Bình Luận (0)