Không ngờ chúng tôi lại còn có ngày gặp lại!

Tôi khóc nức nở, dì lại cười ha ha.

“Không ngờ đó, gặp lại lần nữa, con đã thành con dâu của dì và ông già nhà dì rồi!”

“Năm đó dì đã thấy cục cưng lớn đáng yêu, không ngờ lại là cháu trai của dì!”

“Huyên bảo bối, dì thích con quá đi mất!”

Tôi nghe thấy lời này, lập tức không khóc nổi nữa, nước mắt còn treo trên mũi, hơi mờ mịt.

“Con dâu? Con dâu gì ạ?”

“Hửm? Con không biết sao? Tiêu Nhiên là con trai dì!”

Tôi: “???”

17

Qua khoảng hai ba tháng, cuối cùng Tiêu Nhiên cũng đóng máy trở về.

“Vợ à, anh nhớ em quá.”

Vừa vào nhà, Tiêu Nhiên đã nhào cả người lên người tôi, nói như đang làm nũng.

“Anh nghiêm túc chút đi, bố mẹ còn ở đây!”

Tôi hơi xấu hổ đẩy anh ra. Bị người khác nhìn thấy thì ngại chết mất!

“Anh với vợ của chính mình thì có chỗ nào không nghiêm túc?”

“Em yên tâm, bố mẹ về rồi, đợi một thời gian nữa mới đến.”

Mắt Tiêu Nhiên sáng rực, ý tứ không cần nói cũng hiểu.

“Không được, con còn nhỏ.”

“Anh hỏi bác sĩ rồi, sau ba tháng là được.”

Mặt tôi lập tức nóng lên, quay đầu đi không muốn để ý đến anh.

“Vợ à…”

Tiêu Nhiên lại chậm rãi cọ tới.

“Reng reng…”

Tiếng chuông quen thuộc cắt ngang cuộc náo loạn giữa chúng tôi.

Là cục cưng lớn.

Tôi vội nghe máy:

“Cục cưng lớn, sao rồi? Bây giờ mọi người xuất phát chưa?”

Cục cưng lớn vốn nên về sớm hơn, nhưng vì một số chuyện ở trường nên bị trì hoãn, hôm nay mới có thể xuất phát về.

“Dạ rồi, mami, mẹ phải ngoan ngoãn đợi con nhé, chúng ta sắp được gặp nhau rồi.”

Cục cưng lớn ngoan ngoãn dặn dò tôi.

Tôi hạnh phúc gật đầu.

Đợi cúp điện thoại, tôi mới phát hiện Tiêu Nhiên lại nhìn tôi bằng vẻ mặt u oán, sống động như thể tôi đã làm chuyện gì có lỗi với anh.

“Mỗi lần em nghe điện thoại của con trai đều bỏ qua anh, rõ ràng anh mới là người quan trọng nhất.”

“Đừng quậy nữa, thu dọn một chút, chúng ta phải ra sân bay đón con trai.”

Tôi cười, véo đầu anh một cái. Người lớn chừng này rồi còn tranh sủng với một đứa trẻ?

“Vậy có thể đi đăng ký kết hôn trước không? Anh đã đặt lịch rồi.”

Tiêu Nhiên sợ tôi đột nhiên đổi ý, nắm lấy tôi không buông.

Tôi cũng hơi kích động:

“Được!”

Vừa hay đăng ký xong thì đi đón con trai.

18

Sau khi đăng ký kết hôn xong.

Tiêu Nhiên hận không thể lập tức thông báo chuyện này cho cả thế giới biết.

Tôi kiên quyết ngăn anh lại, kéo anh đến sân bay trước.

“Cục cưng lớn, ở đây!”

Tôi ra sức vẫy tay với nhóc con đang đứng ở sân bay.

“Mami!”

Vừa nhìn thấy tôi, cục cưng lớn lập tức vui vẻ lao vào lòng tôi.

“Mami, mẹ có biết không? Con nhớ mẹ nhiều lắm!”

Tôi đau lòng ôm chặt thằng bé.

“Biết rồi, biết rồi, sau này mami sẽ không bao giờ rời xa con nữa.”

“Vâng, mami, chúng ta và em trai sẽ mãi mãi ở bên nhau.”

Cục cưng lớn đầy mong đợi nhìn chiếc bụng hơi nhô lên của tôi.

“Ừ.”

“Khụ khụ…”

Đúng lúc này.

Tiêu Nhiên đột nhiên ho nhẹ một tiếng, cố tình nhắc nhở về sự tồn tại của mình.

“Chú là ai vậy?”

Cục cưng lớn nghiêng đầu, vẻ mặt kiêu ngạo nhìn Tiêu Nhiên.

“Chú là Tiêu Nhiên, là bố dượng của con…”

Nói đến đây.

Giọng Tiêu Nhiên bỗng khựng lại.

Tôi không nhịn được mà bật cười.

Rõ ràng.

Tiêu Nhiên đã nhìn thấy gương mặt của cục cưng lớn nên ngây người rồi!

Cái đầu nhỏ thông minh của cục cưng lớn lập tức xoay chuyển.

“Bố dượng?”

“Chú không phải bố ruột của con, chỉ là kết hôn với mami thôi sao?”

Ba chữ “không phải bố ruột” vừa vang lên.

Tiêu Nhiên lập tức tỉnh táo lại.

“Không phải bố dượng.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...