Còn việc tôi tìm được thợ sửa chữa vào thời điểm quan trọng.
Lại càng khiến bọn họ mang ơn tôi.
Đã đến lúc.
Thiết lập lại trật tự trong gia đình này.
Quy tắc của căn nhà này.
Phải do tôi quyết định.
“Vậy để tôi đi mua thêm ít đồ ăn.”
Tôi cầm chìa khóa xe lên.
“Mọi người muốn ăn gì?”
“Chị dâu.”
“Để em đi cùng chị nhé.”
Tống Nhã Cầm chủ động đề nghị.
“Tiện thể ra ngoài hít thở không khí một chút.”
“Được thôi.”
Tôi gật đầu.
Nhưng trong lòng lại đang nghĩ đến một chuyện khác.
Đã đến lúc.
Tôi cần nói chuyện nghiêm túc với cô ta.
Về quy tắc của căn nhà này.
Về cách chung sống sau này.
Có một số điều.
Nhất định phải nói cho rõ ràng.
6
Tôi và Tống Nhã Cầm cùng đi ra khỏi khu dân cư.
Bên ngoài nắng rất đẹp.
Tuyết đã bắt đầu tan dần.
Trên đường không có nhiều người.
Phần lớn đều là hàng xóm xách quà Tết đi chúc năm mới.
“Chị dâu.”
“Chuyện hai ngày vừa rồi thật sự xin lỗi chị.”
Tống Nhã Cầm đi bên cạnh tôi.
Giọng nói vô cùng chân thành.
“Bọn em thật sự đã làm không đúng.”
“Chuyện qua rồi thì đừng nhắc nữa.”
Tôi nhàn nhạt đáp.
“Đi siêu thị phía trước đi.”
“Đồ ăn ở đó đầy đủ hơn.”
Bước vào siêu thị.
Tôi lấy một chiếc xe đẩy.
Tống Nhã Cầm đi theo bên cạnh.
Rõ ràng cô ta vẫn muốn nói điều gì đó.
Nhưng lại có chút do dự.
“Nếu có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi.”
Tôi vừa chọn rau vừa nói.
“Đừng giữ trong lòng.”
Tống Nhã Cầm hít sâu một hơi.
“Chị dâu.”
“Em muốn hỏi một chuyện.”
“Căn nhà đó… là do chị mua sao?”
Động tác trong tay tôi khựng lại một chút.
Sau đó tiếp tục chọn cải thảo.
“Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”
“Hôm nay lúc thợ sửa chữa đòi xem giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.”
“Em đã thấy hơi lạ rồi.”
Tống Nhã Cầm cẩn thận nói.
“Tại sao giấy tờ lại ở chỗ chị?”
“Lúc ông ấy đăng ký thông tin.”
“Hình như trên đó chỉ có tên của một mình chị.”
Tôi đặt cây cải thảo xuống.
Sau đó quay đầu nhìn cô ta.
“Cô muốn biết điều gì?”
“Em…”
“Em chỉ tò mò thôi.”
Tống Nhã Cầm có vẻ căng thẳng.
“Nếu em hỏi không thích hợp thì chị cứ xem như em chưa nói gì.”
Tôi đẩy xe hàng đi tiếp.
Tống Nhã Cầm lập tức đi theo.
Đến một góc khá yên tĩnh.
Tôi dừng lại.
“Nếu đã muốn biết.”
“Vậy tôi nói cho cô nghe.”
Tôi tựa vào kệ hàng.
“Đúng là tôi mua căn nhà đó.
”
“Thanh toán một lần.”
“Một triệu tám trăm nghìn tệ.”
Tống Nhã Cầm hít vào một ngụm khí lạnh.
“Thanh toán một lần?”
“Ừ.”
“Ba năm trước mua.”
Giọng tôi vẫn bình thản.
“Khi ấy Hạo Hiên vừa thất nghiệp.”
“Còn nợ một khoản tiền không nhỏ.”
“Tôi dùng toàn bộ tiền tiết kiệm của mình.”
“Cộng thêm tiền bố mẹ hỗ trợ.”
“Mới mua được căn nhà đó.”
“Vậy…”
“Vậy anh Hạo Hiên thì sao?”
Tống Nhã Cầm lắp bắp hỏi.
“Anh ấy đang trả nợ.”
Tôi tiếp tục lựa đồ ăn.
“Lúc mua nhà.”
“Anh ấy nhất quyết không chịu đưa tên mình vào giấy chứng nhận quyền sở hữu.”
“Nói là có lỗi với tôi.”
“Muốn đợi đến khi tự mình đứng dậy được rồi tính tiếp.”
Tống Nhã Cầm hoàn toàn sững sờ.
Cô ta chưa từng nghĩ tới.
Căn nhà mà cô ta luôn cho rằng là nhà của anh trai mình.
Lại hoàn toàn thuộc về riêng Tô Cẩn.
“Vậy nên…”
Giọng cô ta rất nhỏ.
“Những chuyện bọn em làm trong hai ngày qua…”
“Trong hai ngày qua.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Các người đã đuổi chủ nhân thật sự của căn nhà ra ngoài.”
“Sau đó ngang nhiên ở trong nhà người ta ăn Tết.”
“Còn cho rằng tôi nhường chỗ cho các người là chuyện đương nhiên.”
Gương mặt Tống Nhã Cầm lập tức đỏ bừng.
Đỏ tới tận mang tai.
“Chị dâu.”
“Bọn em thật sự không biết…”
“Nếu biết từ trước thì…”
“Nếu biết từ trước.”
“Các người sẽ không làm vậy nữa, đúng không?”
Tôi ngắt lời cô ta.
“Vậy tôi hỏi cô.”
“Nếu căn nhà đó là của Hạo Hiên.”
“Thì các người có quyền đối xử với tôi như thế sao?”
Tống Nhã Cầm há miệng.
Nhưng không thể nói ra lời nào.
“Tôi là người ngoài.”
“Nên phải để mặc cho người khác sai bảo?”
“Phải bị đuổi ra khỏi nhà bất cứ lúc nào khi thấy bất tiện?”
“Tôi hỏi cô.”
“Hay trong mắt các người.”
“Từ đầu đến cuối.”
“Tôi vốn không được xem là người của gia đình này?”
“Không phải đâu chị dâu…”
Tống Nhã Cầm lập tức cuống lên.
“Bọn em chưa từng nghĩ như vậy.”
“Chưa từng sao?”
Tôi cười lạnh.
“Tối hôm đó.”
“Lúc các người bàn chuyện phân phòng.”
“Có ai hỏi ý kiến tôi không?”
“Có ai nghĩ tới cảm nhận của tôi không?”
Tống Nhã Cầm cúi đầu.
Vành mắt bắt đầu đỏ lên.
“Còn nữa.”
Tôi tiếp tục nói.
“Hôm qua cô nói gì trong điện thoại?”
“Nói tôi nhỏ nhen.”
“Nói tôi mặc kệ mọi người.”
“Nói tôi cố ý không nghe điện thoại.”
Chaporia
Bình Luận (0)