20px

Giọng hắn trở nên lạnh lẽo.

“Phương thuốc này không giống cứu người.”

“Ngược lại…”

Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng.

“Tựa như cố ý kéo dài bệnh tình.”

Trái tim Minh Vi đập mạnh.

Mưa vẫn rơi ào ào.

Nhưng toàn thân nàng đã lạnh buốt.

Tạ Hành Chi tiếp tục nói:

“Nếu ta đoán không sai.”

“Có người muốn nàng ấy mãi mãi không khỏi.”

“Cũng có người muốn cô nương từng chút một bị kéo xuống vực sâu.”

Khoảnh khắc ấy.

Minh Vi cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Bởi vì đây chính là điều nàng đã nghi ngờ từ rất lâu.

Nhưng lần đầu tiên.

Có người nói ra thay nàng.

6

Suốt cả đêm hôm đó, Minh Vi không ngủ.

Những lời Tạ Hành Chi nói cứ quanh quẩn trong đầu nàng.

“Phương thuốc này không giống cứu người.”

“Mà giống như cố ý kéo dài bệnh tình.”

Kiếp trước, nàng từng nghĩ mình chết vì bị lấy máu quá nhiều.

Nhưng hiện tại xem ra.

Sự thật còn đáng sợ hơn thế.

Có lẽ ngay từ đầu, căn bệnh của Minh Châu đã là một cái bẫy.

Mà nàng…

Chỉ là vật tế sống được lựa chọn.

Ngoài cửa sổ, trời vừa sáng.

A La đã mang theo một gói thuốc nhỏ bước vào.

“Cô nương.”

“Đây là thứ Tạ đại nhân bảo người đưa tới.”

Minh Vi mở gói thuốc.

Bên trong là vài viên thuốc màu đen cùng một tờ giấy.

Nét chữ mạnh mẽ, sắc bén.

“Nếu muốn biết máu của cô nương có thật sự hữu dụng hay không.”

“Thử một lần là biết.”

Bên dưới còn ghi phương pháp.

Sau khi đọc xong.

Ánh mắt Minh Vi dần lạnh xuống.

Tạ Hành Chi quả nhiên giống như lời đồn.

Một khi đã nghi ngờ.

Hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.

“A La.”

“Có chuyện cần ngươi giúp ta.”

Buổi chiều.

Tin tức từ viện Minh Châu truyền tới.

Đại cô nương lại nôn ra máu.

Mẫu thân khóc đến ngất đi một lần.

Phụ thân cũng vô cùng sốt ruột.

Cuối cùng.

Một vị đại phu mới được mời tới.

Sau khi bắt mạch, ông ta đưa ra kết luận giống hệt kiếp trước.

“Cần dùng máu người thân làm thuốc dẫn.”

Lần này.

Không ai dám ép Minh Vi nữa.

Bởi vì lần trước nàng đã khiến lão đại phu mất sạch thể diện.

Nhưng ánh mắt mọi người vẫn vô thức nhìn sang nàng.

Trong lòng họ.

Người thích hợp nhất vẫn là nàng.

Minh Vi nhìn đám người.

Bỗng nhiên mỉm cười.

“Được.”

Cả căn phòng lập tức yên lặng.

Mẫu thân mừng rỡ.

“Con đồng ý rồi sao?”

“Con đồng ý.”

Nàng bình tĩnh nói.

“Chỉ cần có thể cứu tỷ tỷ.”

Ánh mắt Minh Châu hơi sáng lên.

Ngay cả Chu Phùng Xuân đang đứng cạnh giường cũng khẽ thở phào.

Khoảnh khắc ấy.

Minh Vi bỗng cảm thấy buồn cười.

Kiếp trước.

Nàng cũng từng nhìn thấy ánh mắt này.

Giống như tất cả đều cho rằng.

Việc nàng hi sinh là chuyện đương nhiên.

Nhưng lần này.

Nàng sẽ cho họ thấy một sự thật.

Buổi tối.

Trong phòng thuốc.

A La lén đóng chặt cửa.

“Cô nương.”

“Thật sự phải làm vậy sao?”

Minh Vi gật đầu.

Trên bàn đặt một chiếc bát sứ trắng.

Bên trong là máu gà vừa lấy.

Màu sắc gần như giống hệt máu người.

Theo phương pháp Tạ Hành Chi để lại.

Chỉ cần thêm vài vị thuốc.

Ngay cả đại phu bình thường cũng rất khó phân biệt.

“Yên tâm.”

“Nếu thật sự cần máu ta cứu mạng.”

“Sớm muộn cũng sẽ lộ ra.”

A La cắn môi.

Sau đó bắt đầu pha thuốc.

Một lúc sau.

Chén thuốc dẫn đã hoàn thành.

Mà từ đầu đến cuối.

Minh Vi không hề mất một giọt máu nào.

Đêm ấy.

Toàn bộ người trong phủ đều tụ tập ở viện Minh Châu.

Mẫu thân liên tục niệm Phật.

Phụ thân đứng ngoài cửa chắp tay sau lưng.

Ngay cả Chu Phùng Xuân cũng ở đó.

Trong ánh mắt mang theo lo lắng.

Chén thuốc được bưng tới.

Minh Châu yếu ớt ngồi dậy.

Trước khi uống.

Nàng còn nhìn Minh Vi.

Trong mắt đầy vẻ cảm động.

“Muội muội.”

“Tỷ sẽ nhớ ân tình này.”

Nghe vậy.

Minh Vi chỉ cười.

Ân tình?

Kiếp trước nàng cũng từng nói như vậy.

Nhưng đổi lại là gì?

Là một đời không con.

Là bệnh tật quấn thân.

Là cái chết cô độc.

“Uống đi.”

Nàng nhẹ giọng đáp.

Minh Châu gật đầu.

Sau đó uống cạn chén thuốc.

Trong phòng lập tức im phăng phắc.

Tất cả đều đang chờ đợi.

Một khắc.

Hai khắc.

Nửa canh giờ trôi qua.

Bỗng nhiên.

Sắc mặt Minh Châu dần hồng hào hơn.

Hơi thở cũng ổn định hơn.

Vị đại phu mới bắt mạch xong lập tức vui mừng.

“Có hiệu quả!”

“Thật sự có hiệu quả!”

Mẫu thân bật khóc.

“Ông trời phù hộ!”

Chu Phùng Xuân cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn Minh Châu bằng ánh mắt dịu dàng.

Không ai biết.

Đứng giữa đám đông.

Trái tim Minh Vi đã lạnh tới cực điểm.

Bởi vì nàng biết.

Chén thuốc kia không hề có máu của mình.

Không một giọt.

Thế nhưng Minh Châu vẫn khỏe lên.

Nói cách khác…

Từ đầu đến cuối.

Máu của nàng vốn không cần thiết.

Tất cả chỉ là một màn kịch.

Kiếp trước nàng bị lấy máu suốt nhiều năm.

Chịu đau đớn, chịu bệnh tật.

Mà lại chỉ vì một lời nói dối.

Ngón tay nàng siết chặt đến trắng bệch.

Đầu ngón tay run lên không kiểm soát được.

Đúng lúc ấy.

Một bàn tay nhẹ nhàng đỡ lấy khuỷu tay nàng.

Là A La.

Nha đầu đỏ mắt nhìn nàng.

Trong mắt đầy đau lòng.

“Cô nương…”

Minh Vi hít sâu một hơi.

“Ta không sao.”

Nhưng chỉ có nàng biết.

Nỗi đau lúc này còn dữ dội hơn bất cứ lần lấy máu nào của kiếp trước.

Bởi vì lần này.

Nàng tận mắt chứng minh được.

Bản thân từng bị lừa dối đến mức nào.

Đêm khuya.

Sau khi mọi người rời đi.

Minh Vi dẫn A La vòng qua hành lang phía sau.

Nàng muốn lấy lại chiếc khăn tay vô tình đánh rơi lúc chiều.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...