“Nhưng hoàn toàn không nghiêm trọng đến mức phải có người túc trực hai mươi bốn tiếng.”

“Tối đa chỉ cần nằm viện theo dõi.”

“Tình trạng hôm đó thậm chí còn ổn định hơn cả cậu bây giờ.”

Tôi im lặng.

Hứa Chi cười lạnh.

“Còn nhớ ngày làm thủ tục ly hôn không?”

Tôi gật đầu.

“Có.”

“Bạn học tớ nói.”

“Hôm đó Thanh Hòa đã chủ động gọi điện cho Lục Trầm Chu.”

“Tổng cộng gọi mười bảy cuộc.”

“Từ trước khi nhập viện cho tới sau khi nhập viện.”

Tôi cúi đầu nhìn ly cà phê trong tay.

Một lúc lâu không nói gì.

Hứa Chi đập mạnh điện thoại xuống bàn.

“Tớ biết ngay mà.”

“Từ đầu đến cuối đều là cố ý.”

“Cô ta biết hôm đó là ngày ly hôn.”

“Cô ta cố tình kéo Lục Trầm Chu đến.”

“Cũng chỉ có tên ngốc kia mới tin.”

Tôi vẫn im lặng.

Trong đầu lại nhớ tới một chuyện khác.

Ba năm trước.

Ngày tôi sảy thai.

Thanh Hòa cũng là người gọi điện cho Lục Trầm Chu.

Sau đó anh bỏ lại tôi.

Đi tìm cô ta.

Khi ấy tôi từng oán hận.

Từng nghĩ.

Nếu không có Thanh Hòa.

Có lẽ mọi chuyện đã khác.

Nhưng bây giờ.

Tôi lại phát hiện.

Thật ra không phải vậy.

Người gọi điện là Thanh Hòa.

Nhưng người quyết định rời đi.

Là Lục Trầm Chu.

Nếu anh thật sự đặt tôi lên hàng đầu.

Không ai có thể kéo anh đi được.

Suy cho cùng.

Người có lỗi nhất chưa bao giờ là Thanh Hòa.

Mà là người đã lựa chọn hết lần này đến lần khác.

Buổi tối.

Tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư Trần.

“Cô Tô.”

“Phiên hòa giải đầu tiên được sắp xếp vào tuần sau.”

“Tôi biết rồi.”

“Bên phía đối phương có liên hệ với cô không?”

“Có.”

“Anh ta muốn hòa giải riêng sao?”

Tôi cười nhạt.

“Không.”

“Anh ta chỉ muốn tôi đừng ly hôn.”

Luật sư Trần trầm mặc vài giây.

Sau đó nói:

“Người như vậy thường chỉ bắt đầu sốt ruột khi sắp mất đi.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thành phố lên đèn.

Dòng xe cộ nối dài dưới chân tòa nhà.

“Nhưng tôi đã không còn muốn quay đầu nữa.”

Cùng lúc đó.

Ở một nhà hàng cao cấp.

Thanh Hòa đang ngồi đối diện Lục Trầm Chu.

Sau khi xuất viện.

Cô ta cố ý hẹn anh đi ăn tối.

“Anh Trầm Chu.”

“Cảm ơn anh đã chăm sóc em.”

Lục Trầm Chu gật đầu.

Không nói nhiều.

Từ sau cuộc điện thoại hôm đó.

Anh dường như luôn mất tập trung.

Thanh Hòa nhìn anh.

Trong lòng dâng lên cảm giác bất an.

Trước đây.

Chỉ cần cô xuất hiện.

Ánh mắt anh sẽ luôn đặt trên người cô.

Nhưng hôm nay.

Anh đã nhìn điện thoại không dưới mười lần.

“Anh đang đợi ai sao?”

Thanh Hòa nhẹ giọng hỏi.

“Không.”

Lục Trầm Chu đáp.

Nhưng ngay giây tiếp theo.

Màn hình điện thoại sáng lên.

Anh lập tức cầm lấy.

Thanh Hòa nhìn thấy.

Người gửi không phải Tô Vãn.

Chỉ là một email công việc.

Vậy mà trong mắt anh lại hiện lên vẻ thất vọng rất rõ.

Ngón tay cô ta vô thức siết chặt.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của Lục Trầm Chu lại rung lên.

Là thư ký.

“Lục tổng.”

“Điều tra viên mà ngài thuê đã gửi báo cáo.”

Lục Trầm Chu hơi sững người.

Mấy hôm trước.

Không biết vì sao.

Anh đột nhiên muốn điều tra toàn bộ tình trạng sức khỏe của Tô Vãn.

Cũng muốn biết.

Rốt cuộc cô đã sống thế nào trong khoảng thời gian này.

Anh mở tập tài liệu điện tử.

Bên trong là lịch sử khám bệnh gần đây.

Kèm theo một dòng ghi chú.

“Tô tiểu thư từng đến bệnh viện ba lần trong vòng một tháng.”

“Lần gần nhất có dấu hiệu bất thường ở dạ dày.”

Nụ cười trên mặt Thanh Hòa dần cứng lại.

Bởi vì cô nhìn thấy.

Sắc mặt Lục Trầm Chu thay đổi ngay lập tức.

“Tô Vãn bị bệnh?”

Anh hỏi.

“Đúng vậy.”

“Hiện vẫn đang theo dõi.”

Cuộc gọi kết thúc.

Lục Trầm Chu đứng bật dậy.

“Anh Trầm Chu?”

Thanh Hòa gọi với theo.

Nhưng anh đã cầm áo khoác.

“Tôi có việc.”

Nói xong.

Anh xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng anh biến mất ngoài cửa.

Thanh Hòa cắn chặt môi.

Trong mắt hiện lên sự hoảng loạn chưa từng có.

Cô ta biết.

Có thứ gì đó đang thay đổi.

Và sự thay đổi ấy.

Không nằm trong kế hoạch của cô ta.

Đêm đó.

Tôi đang ngồi đọc sách trong phòng khách.

Điện thoại đột nhiên sáng lên.

Là một tin nhắn.

Người gửi:

Lục Trầm Chu.

Chỉ có một câu ngắn ngủi.

[Tô Vãn, em đang điều trị bệnh gì?]

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Sau đó đặt điện thoại xuống.

Không trả lời.

Bởi vì đến bây giờ.

Anh quan tâm hay không.

Thật sự đã không còn quan trọng nữa.

Ngoài cửa sổ.

Gió đêm khẽ thổi.

Tôi tiếp tục lật sang trang sách mới.

Mà không hề biết.

Ở một đầu khác của thành phố.

Lục Trầm Chu đang ngồi trong xe suốt cả đêm.

Chỉ để chờ một tin nhắn hồi âm từ tôi.

7

Ngày diễn ra phiên hòa giải.

Trời mưa.

Tôi đến sớm hơn mười phút.

Hứa Chi đi cùng.

Vừa bước xuống xe, cô ấy đã đưa cho tôi một chiếc ô.

“Căng thẳng không?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

Hứa Chi nhìn tôi vài giây rồi cười.

“Tốt.”

“Ít nhất chứng minh cậu thật sự buông xuống rồi.”

Tôi không đáp.

Chỉ ngẩng đầu nhìn tòa nhà phía trước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...