Từ đầu đến cuối.

Anh đều cho rằng Tô Vãn sẽ không rời đi.

Cho nên mới hết lần này đến lần khác lựa chọn người khác.

Mà không cần trả giá.

Tôi đứng dậy.

Nhìn về phía người hòa giải.

“Tôi vẫn giữ nguyên yêu cầu ly hôn.”

Nói xong.

Tôi cầm túi xách rời khỏi phòng.

Sau lưng.

Lục Trầm Chu đột nhiên gọi tôi.

“Tô Vãn.”

Tôi dừng bước.

Nhưng không quay đầu.

Rất lâu sau.

Giọng anh mới vang lên.

Khàn đặc.

“Anh thật sự khiến em thất vọng đến vậy sao?”

Ngoài cửa sổ.

Mưa vẫn đang rơi.

Tôi đứng trước hành lang thật lâu.

Sau đó nhẹ nhàng đáp:

“Không.”

“Thứ khiến tôi thất vọng.”

“Là bản thân mình.”

“Vì đã yêu anh quá lâu.”

Nói xong.

Tôi bước đi.

Lần này.

Không hề quay đầu lại.

Mà phía sau lưng.

Lục Trầm Chu ngồi một mình trong căn phòng lạnh lẽo.

Lần đầu tiên hiểu được.

Thì ra có những người.

Không phải cứ muốn giữ là giữ được.

8

Sau phiên hòa giải.

Cuộc sống của tôi dần trở nên bình lặng.

Tôi phối hợp điều trị.

Đi làm đúng giờ.

Thỉnh thoảng cùng Hứa Chi đi ăn tối.

Không còn thức trắng đêm chờ một cuộc điện thoại.

Cũng không còn nhìn đồng hồ rồi đoán xem một người đang ở đâu.

Giống như sau ba năm.

Tôi cuối cùng cũng sống lại.

Ngược lại.

Lục Trầm Chu bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn.

Anh gửi tin nhắn.

Tôi không trả lời.

Anh gọi điện.

Tôi không nghe máy.

Có lần anh còn đứng dưới công ty tôi gần một tiếng.

Nhưng tôi nhìn thấy từ xa rồi đi bằng cửa sau.

Hứa Chi biết chuyện thì cười lạnh.

“Báo ứng tới rồi.”

“Cậu đau khổ ba năm.”

“Cậu ta mới đau khổ có mấy tuần.”

Tôi chỉ cười.

Không nói gì.

Bởi vì đến bây giờ.

Tôi thật sự không còn quan tâm nữa.

Chiều thứ sáu.

Tôi vừa tan làm thì nhận được một cuộc gọi lạ.

Đầu dây bên kia là giọng nữ dịu dàng.

“Chị Tô.”

“Tôi là Thanh Hòa.”

Tôi hơi khựng lại.

Đây là lần đầu tiên cô ta chủ động tìm tôi.

“Tôi muốn gặp chị.”

“Tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện.”

Tôi im lặng vài giây.

Sau đó đồng ý.

Một giờ sau.

Chúng tôi gặp nhau trong một quán cà phê.

Thanh Hòa mặc váy trắng.

Trang điểm nhẹ.

Vẫn là dáng vẻ yếu đuối quen thuộc.

Người ngoài nhìn vào.

Chắc chắn sẽ cho rằng cô ta vô hại.

Nhưng tôi biết.

Một người vô hại sẽ không xuất hiện đúng vào mỗi thời điểm quan trọng trong cuộc hôn nhân của tôi.

“Tôi gọi một ly cà phê cho chị rồi.”

Thanh Hòa mỉm cười.

“Tôi nhớ chị thích vị ít đường.”

Tôi ngồi xuống.

Không động tới ly cà phê.

“Tìm tôi có việc gì?”

Nụ cười trên mặt cô ta hơi cứng lại.

Rồi rất nhanh khôi phục bình thường.

“Thật ra…”

“Tôi muốn xin lỗi chị.”

“Tất cả đều vì tôi.”

“Nếu không phải tôi thường xuyên làm phiền anh Trầm Chu thì hai người sẽ không đến mức này.”

Tôi nhìn cô ta.

Không đáp.

Thanh Hòa cúi đầu.

Giọng nói ngày càng nhỏ.

“Tôi biết chị ghét tôi.”

“Nhưng tôi chưa từng có ý phá hoại hôn nhân của hai người.”

“Tôi chỉ…”

Nói đến đây.

Cô ta đột nhiên ngẩng đầu.

Trong mắt xuất hiện một tia đắc ý rất nhạt.

“Tôi chỉ không ngờ anh ấy lại quan tâm tôi đến vậy.”

Tôi khẽ nhíu mày.

Rốt cuộc cũng hiểu.

Cô ta không phải tới xin lỗi.

Mà tới thị uy.

Thanh Hòa tiếp tục nói:

“Chị biết không?”

“Ngày đó anh ấy ở bệnh viện với tôi cả đêm.”

“Thật ra tôi đã bảo anh ấy về rồi.”

“Nhưng anh ấy không chịu.”

“Tôi cũng không còn cách nào khác.”

Tôi bình thản nhìn cô ta.

“Rồi sao nữa?”

Thanh Hòa hơi sững người.

Có lẽ cô ta không ngờ tôi lại phản ứng như vậy.

Cô ta cắn môi.

Tiếp tục nói:

“Chị ly hôn cũng tốt.”

“Như vậy anh ấy sẽ không bị kẹt giữa hai người nữa.”

“Tô tiểu thư.”

“Có một số chuyện nên buông thì hãy buông đi.”

“Cho dù chị không ly hôn.”

“Người anh ấy chọn cuối cùng vẫn là tôi.”

Không khí bỗng yên lặng.

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.

Lần đầu tiên phát hiện.

Thì ra cô ta cũng chẳng thông minh đến thế.

Nếu thật sự thông minh.

Cô ta đã không đắc ý vào lúc này.

Tôi đặt ly nước xuống.

Nhẹ giọng hỏi:

“Thanh Hòa.”

“Cô rất chắc chắn sao?”

Ánh mắt cô ta lóe lên.

“Chẳng phải đã rất rõ rồi sao?”

Tôi bật cười.

Không nói thêm gì nữa.

Chỉ đứng dậy.

“Vậy chúc cô thành công.”

Nói xong.

Tôi xoay người rời đi.

Thanh Hòa nhìn theo bóng lưng tôi.

Không hiểu sao lại cảm thấy bất an.

Vừa ra khỏi quán.

Tôi lập tức nhìn sang Hứa Chi đang ngồi trong xe đối diện.

Cô ấy giơ điện thoại lên.

Nở nụ cười chiến thắng.

“Ghi âm rõ lắm.”

Tôi gật đầu.

“Tốt.”

Thực ra từ lúc bước vào quán.

Tôi đã mở ghi âm.

Hứa Chi cũng ngồi cách đó không xa.

Bởi vì chúng tôi đều biết.

Thanh Hòa không thể nào thật sự tới xin lỗi.

Quả nhiên.

Cô ta đã không khiến chúng tôi thất vọng.

Buổi tối.

Hứa Chi tìm được thêm một người.

Là y tá từng trực hôm Thanh Hòa nhập viện.

Thông qua người quen.

Chúng tôi biết được một sự thật.

Hôm đó.

Thanh Hòa hoàn toàn có thể tự chăm sóc bản thân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...