20px

“Trình Vĩ, tôi không phải nhẫn tâm.”

“Chỉ là tôi đã tỉnh mộng rồi.”

“Bảy năm qua, tôi vẫn luôn sống trong một giấc mơ. Mơ rằng một ngày nào đó gia đình anh sẽ chấp nhận tôi, sẽ đối xử với tôi tốt hơn một chút.”

“Bây giờ giấc mơ đã tỉnh.”

“Tôi cũng nên rời đi rồi.”

“Em…”

“Trình Vĩ, thỏa thuận ly hôn tôi sẽ để luật sư gửi cho anh. Nếu anh không đồng ý, chúng ta gặp nhau ở tòa.”

Phùng Giai nói.

“Cuối cùng, phiền anh chuyển lời giúp tôi đến ba mẹ anh.”

“Chúc hai người sức khỏe dồi dào, sống lâu trăm tuổi.”

“Dù sao thì những bậc phụ huynh giỏi gây chuyện như vậy cũng không nhiều.”

Nói xong, cô cúp máy.

Chặn luôn số này.

Sau đó tắt nguồn điện thoại.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Phùng Giai đứng dậy, bước tới bên cửa sổ.

Bên ngoài, ánh đèn muôn nhà sáng rực.

Dưới mỗi ngọn đèn đều có một mái ấm.

Có gia đình hạnh phúc.

Cũng có gia đình bất hạnh.

Nhưng bất kể thế nào, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Phùng Giai hít sâu một hơi, tự nói với chính mình.

“Từ hôm nay trở đi, hãy sống vì bản thân.”

Ba ngày sau.

Phùng Giai chính thức nộp đơn ly hôn lên tòa án.

Sau khi nhận được giấy triệu tập, Trình Vĩ nổi trận lôi đình, gọi điện mắng chửi nhưng Phùng Giai không nghe máy.

Anh ta đến công ty của Phùng Giai gây sự, Phùng Giai lập tức báo cảnh sát.

Anh ta đến trường của Tiểu Lạc chặn người, nhưng Phùng Giai đã báo trước với giáo viên, không cho Trình Vĩ đón con đi.

Không còn cách nào khác, Trình Vĩ chỉ đành đồng ý ly hôn theo thỏa thuận.

Nhưng trong vấn đề phân chia tài sản, hai bên vẫn giằng co không chịu nhượng bộ.

Trình Vĩ yêu cầu nhà và xe đều thuộc về mình, còn Phùng Giai phải ra đi tay trắng.

Phùng Giai yêu cầu chia đôi.

Cuộc đàm phán rơi vào bế tắc.

Một tháng sau.

Phiên tòa đầu tiên được mở.

Tại tòa, Trình Vĩ nước mắt nước mũi giàn giụa, tố cáo Phùng Giai không quan tâm gia đình, không hiếu thuận với cha mẹ chồng, không xứng được chia tài sản.

Luật sư của Phùng Giai đưa ra chứng cứ.

Bản ghi âm.

Lịch sử chuyển khoản.

Ảnh chụp từ camera giám sát của khách sạn.

Và cả hóa đơn tiệc mừng thọ của Trình Kiến Quốc.

Sau khi nghe xong, thẩm phán nhìn Trình Vĩ.

“Bị đơn, những điều nguyên đơn trình bày có đúng sự thật không?”

Trình Vĩ ấp úng.

“Đúng… nhưng chuyện đó có nguyên nhân…”

“Có nguyên nhân?”

Thẩm phán cắt ngang lời anh ta.

“Bày bốn mươi bàn tiệc mừng thọ, không mời vợ và con trai tham dự, sau đó còn bắt vợ thanh toán hóa đơn, đây gọi là có nguyên nhân?”

Trình Vĩ không nói được lời nào.

Thẩm phán lại nhìn sang luật sư của Trình Vĩ.

“Bị đơn cho rằng nguyên đơn không hiếu thuận với cha mẹ chồng, có chứng cứ hay không?”

Luật sư lấy ra vài tấm ảnh.

Là ảnh Phùng Giai chăm sóc Chu Tú Anh trong bệnh viện khi bà bị bệnh.

“Thưa thẩm phán, đây là ảnh nguyên đơn chăm sóc mẹ của thân chủ tôi, nhưng chỉ là dàn dựng để chụp hình. Trên thực tế cô ấy không hề tận tâm chăm sóc…”

“Dàn dựng?”

Luật sư của Phùng Giai đứng dậy.

“Xin hỏi luật sư phía bị đơn, nếu là ảnh dàn dựng, vậy tại sao những bức ảnh này lại xuất hiện trong hồ sơ bệnh án của bệnh viện? Tại sao lại có chữ ký của y tá và ngày tháng cụ thể?”

Luật sư lập tức nghẹn lời.

Thẩm phán nhìn ảnh, rồi nhìn hồ sơ bệnh án.

Sau đó nhìn về phía Trình Vĩ.

“Bị đơn, anh có thừa nhận nguyên đơn từng chăm sóc mẹ anh hay không?”

Trình Vĩ cúi đầu.

“Có… nhưng cô ấy chỉ làm cho có lệ…”

“Làm cho có lệ mà có thể túc trực trong bệnh viện suốt ba ngày ba đêm sao?”

Luật sư của Phùng Giai lại đưa ra một phần chứng cứ khác.

Đó là hồ sơ chăm sóc bệnh nhân của bệnh viện.

Bên trên có chữ ký và thời gian của Phùng Giai.

Trình Vĩ không nói gì nữa.

Cuối cùng, thẩm phán tuyên án ngay tại phiên tòa.

Chấp thuận ly hôn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...