Theo Dõi/Chương 5C. 5
20px

Sau khi về nhà, ông nói với Phùng Giai:

“Con gái à, bố không làm con nở mày nở mặt được.”

Phùng Giai đã khóc.

Đó là lần đầu tiên cô khóc kể từ sau khi kết hôn.

Về sau bố cô lâm bệnh rồi qua đời.

Nhà họ Trình chỉ cử một người tới.

Ngồi mười phút.

Đặt lại năm trăm tệ.

Rồi rời đi.

Trong tang lễ.

Trình Vĩ nói công ty bận, không xin nghỉ được.

Một mình Phùng Giai lo liệu mọi việc.

Từ hỏa táng đến an táng.

Trình Vĩ chỉ xuất hiện đúng một tiếng đồng hồ vào ngày đưa tang.

Những chuyện ấy.

Từng việc một.

Từng chuyện một.

Phùng Giai đều nhớ.

Cô cứ ngỡ mình đã quên.

Thì ra không phải.

Chỉ là cất chúng đi mà thôi.

Cất thật sâu.

Sâu đến mức cô tưởng rằng bản thân thật sự không còn để tâm nữa.

“Thưa cô, Hồng Tân Lâu đến rồi.”

Tài xế lên tiếng.

Phùng Giai hoàn hồn.

Thanh toán tiền xe rồi dắt Tiểu Lạc xuống.

Hồng Tân Lâu là một tửu lâu lâu đời.

Trang trí vô cùng sang trọng.

Giờ này đáng lẽ đã đóng cửa.

Nhưng tầng ba vẫn sáng đèn.

Phùng Giai dẫn Tiểu Lạc đi vào.

Đại sảnh trống trải.

Chỉ có một nhân viên trực đêm đang ngồi gà gật.

Nghe thấy tiếng bước chân, người đó ngẩng đầu lên.

“Tìm ai?”

“Tầng ba, sảnh Mẫu Đơn.”

Phùng Giai đáp.

Người phục vụ đánh giá cô một lượt.

Lại nhìn sang Tiểu Lạc.

Ánh mắt có chút kỳ lạ.

“Thang máy ở bên kia.”

Anh ta giơ tay chỉ.

Phùng Giai nắm tay Tiểu Lạc bước vào thang máy.

Ấn nút tầng ba.

Thang máy từ từ đi lên.

Tiểu Lạc siết chặt tay cô.

“Mẹ, con hơi sợ.”

“Không sao, có mẹ ở đây.”

Phùng Giai nói.

Cửa thang máy mở ra.

Hành lang tầng ba rất dài.

Trải thảm đỏ.

Cuối hành lang là một cánh cửa đôi, phía trên treo tấm biển “Sảnh Mẫu Đơn”.

Cửa khép hờ.

Có thể nghe thấy âm thanh bên trong.

Tiếng khóc của Chu Tú Anh.

Tiếng mắng chửi của Trình Kiến Quốc.

Tiếng quát tháo của Trình Cương.

Và cả giọng của một người đàn ông xa lạ.

“Tôi mặc kệ các người xoay xở thế nào, hôm nay nhất định phải thanh toán số tiền này!”

Phùng Giai đẩy cửa bước vào.

Sảnh Mẫu Đơn rất rộng.

Bốn mươi bàn tiệc ngổn ngang bát đĩa, thức ăn thừa vẫn chưa được dọn đi.

Trong không khí tràn ngập mùi rượu, mùi thức ăn và cả mùi thuốc lá.

Khu vực bàn chính đang tụ tập một đám người.

Trình Kiến Quốc ngồi trên ghế chủ vị, sắc mặt xanh mét.

Chu Tú Anh đứng bên cạnh ông ta, hai mắt sưng đỏ.

Trình Vĩ và Trình Cương đứng hai bên cha mẹ.

Lưu Văn núp phía sau Trình Cương.

Một người đàn ông trung niên mặc vest đứng đối diện họ, có lẽ là quản lý khách sạn.

Ngoài ra còn có vài người trông giống nhân viên bảo vệ đứng ở cửa.

Phùng Giai dắt Tiểu Lạc đi vào.

Tất cả ánh mắt đều đồng loạt nhìn sang.

“Phùng Giai! Cuối cùng con cũng tới rồi!”

Chu Tú Anh là người đầu tiên lao tới, chộp lấy tay cô.

Bàn tay bà lạnh ngắt.

Đang run rẩy.

“Con mang tiền tới chưa? Mang thẻ ngân hàng chưa?”

Phùng Giai rút tay về.

“Mẹ, con không có tiền.”

Biểu cảm của Chu Tú Anh lập tức cứng đờ.

“Con… con nói cái gì?”

“Con nói, con không có tiền.”

Phùng Giai lặp lại một lần nữa.

Giọng không lớn.

Nhưng trong đại sảnh rộng lớn, ai cũng nghe rõ từng chữ.

“Không có tiền thì cô tới đây làm gì?!”

Trình Kiến Quốc đập mạnh xuống bàn rồi đứng bật dậy.

“Bố, là mẹ gọi con tới.”

Phùng Giai bình thản đáp.

“Tôi gọi cô tới là để mang tiền tới! Không phải tới đây gây rối!”

Chu Tú Anh the thé quát lên.

“Mẹ, nếu con có tiền, con sẽ mang tới.”

“Nhưng con không có.”

Phùng Giai nhìn thẳng vào Chu Tú Anh.

“Một tháng trước, con từng hỏi mẹ có cần con giúp chuẩn bị tiệc mừng thọ hay không.”

“Mẹ nói không cần.”

“Nói rằng mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa.”

“Ba ngày trước, con hỏi Trình Vĩ xem con và Tiểu Lạc có cần tham dự không.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...