Theo Dõi/Chương 9C. 9
20px

Phùng Giai dừng bước.

Quay đầu lại.

Nhìn Trình Kiến Quốc.

Nhìn người mà suốt bảy năm qua cô vẫn gọi là “bố”.

“Chú Trình.”

Cô lên tiếng.

Đổi cách xưng hô.

“Từ hôm nay trở đi.”

“Cháu sẽ không bước vào nhà chú nữa.”

“Nếu Trình Vĩ muốn tiếp tục sống cùng cháu, thì sống.”

“Nếu không muốn, chúng cháu ly hôn.”

“Nhưng dù sống tiếp hay ly hôn.”

“Cũng không còn liên quan gì tới chú nữa.”

“Bởi vì.”

“Kể từ khoảnh khắc chú không cho cháu và Tiểu Lạc bước vào sảnh tiệc này.”

“Thì cháu đã không còn là người nhà họ Trình nữa rồi.”

Trình Kiến Quốc trợn tròn mắt.

Chỉ vào Phùng Giai.

Ngón tay run bần bật.

“Cô… cô…”

“Còn nữa.”

Phùng Giai nhìn sang người quản lý.

“Phiền ông.”

“Ai nợ tiền thì tìm người đó đòi.”

“Nếu họ muốn báo cảnh sát thì cứ báo.”

“Nếu cần tôi làm chứng, tôi sẽ phối hợp bất cứ lúc nào.”

Người quản lý gật đầu.

“Tôi hiểu rồi.”

Phùng Giai xoay người.

Dắt Tiểu Lạc đi ra ngoài.

“Phùng Giai!”

Trình Vĩ lao tới.

Túm lấy cánh tay cô.

“Em không thể đi!”

“Em đi rồi thì bọn anh phải làm sao?”

“Đó là chuyện của các anh.”

Phùng Giai hất tay anh ta ra.

“Trình Vĩ.”

“Bảy năm rồi.”

“Em mệt rồi.”

“Chuyện hôm nay.”

“Các anh tự giải quyết đi.”

“Nếu giải quyết không được.”

“Thì tự gánh lấy hậu quả.”

“Người trưởng thành phải chịu trách nhiệm cho việc mình làm.”

Cô nhìn thẳng vào mắt Trình Vĩ.

“Bao gồm cả anh.”

Nói xong.

Cô không dừng lại thêm nữa.

Dắt Tiểu Lạc rời khỏi sảnh Mẫu Đơn.

Phía sau vang lên tiếng khóc của Chu Tú Anh.

Tiếng mắng chửi của Trình Kiến Quốc.

Tiếng gào thét của Trình Cương.

Phùng Giai không quay đầu.

Cửa thang máy khép lại.

Ngăn toàn bộ âm thanh ở bên ngoài.

Tiểu Lạc nắm chặt tay cô.

“Mẹ, chúng ta đi đâu?”

“Về nhà.”

Phùng Giai đáp.

“Rồi sao nữa ạ?”

“Rồi mẹ sẽ đưa con đi bắt đầu một cuộc sống mới.”

Thang máy đi xuống.

Con số từ 3 chuyển thành 2.

Rồi thành 1.

Cửa mở ra.

Ánh đèn đại sảnh sáng rực.

Phùng Giai dắt Tiểu Lạc bước ra ngoài.

Bước ra khỏi cánh cửa lớn của Hồng Tân Lâu.

Gió lạnh lúc rạng sáng thổi tới.

Có chút lạnh.

Nhưng cũng khiến người ta tỉnh táo.

Phùng Giai hít sâu một hơi.

Lấy điện thoại ra.

Gọi cho Dương Đình.

“Đình Đình, giúp tớ tìm một căn hộ.”

“Hai phòng ngủ một phòng khách.”

“Càng nhanh càng tốt.”

“Đúng.”

“Tớ và Tiểu Lạc sẽ dọn ra ngoài.”

“Chuyện tiền bạc cậu đừng lo.”

“Tớ có cách.”

“Còn nữa.”

“Giúp tớ tìm một luật sư.”

“Tớ muốn tư vấn chuyện ly hôn.”

Cúp máy.

Phùng Giai nắm tay Tiểu Lạc.

Đi trên con phố vắng vẻ lúc rạng sáng.

Ánh đèn đường kéo dài bóng hai mẹ con.

Rất dài.

Rất dài.

Tiểu Lạc ngẩng đầu nhìn cô.

“Mẹ.”

“Chúng ta sắp phải xa bố sao?”

Phùng Giai dừng bước.

Ngồi xổm xuống.

Nhìn con trai.

“Tiểu Lạc.”

“Nếu mẹ và bố tách ra.”

“Con có buồn không?”

Tiểu Lạc suy nghĩ một lúc.

Rồi lắc đầu.

“Bố lúc nào cũng không về nhà.”

“Về rồi cũng chỉ nhìn điện thoại.”

“Ông bà nội cũng không thích con.”

“Mẹ.”

“Con không muốn mẹ khóc.”

Nước mắt Phùng Giai lập tức trào ra.

Cô ôm lấy con trai.

Ôm thật chặt.

“Mẹ không khóc.”

Cô nói.

“Từ hôm nay trở đi.”

“Mẹ sẽ không khóc nữa.”

Điện thoại lại đổ chuông.

Là Trình Vĩ.

Phùng Giai nhìn một cái.

Rồi chuyển sang chế độ im lặng.

Sau đó nắm tay con trai.

Tiếp tục bước về phía trước.

Phía trước là bóng tối.

Nhưng ở cuối bóng tối.

Là bình minh.

Khi Phùng Giai đưa Tiểu Lạc trở về nhà.

Trời đã gần sáng.

Phía đông đã xuất hiện ánh trắng của bình minh.

Cô dỗ Tiểu Lạc ngủ.

Còn bản thân ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.

Màn hình điện thoại vẫn sáng.

Hơn mười cuộc gọi nhỡ.

Của Trình Vĩ.

Của Chu Tú Anh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...