Theo Dõi/Chương 15C. 15
20px

Tài sản chung của hai vợ chồng, bao gồm nhà và xe, được chia đôi.

Căn nhà thuộc về Trình Vĩ, nhưng anh ta phải thanh toán cho Phùng Giai một nửa giá trị quy đổi của căn nhà.

Chiếc xe thuộc về Phùng Giai.

Quyền nuôi dưỡng Tiểu Lạc thuộc về Phùng Giai.

Trình Vĩ phải trả hai nghìn tệ tiền cấp dưỡng mỗi tháng cho đến khi đứa trẻ trưởng thành.

Ngay tại tòa, Trình Vĩ tuyên bố không phục và muốn kháng cáo.

Thẩm phán nói anh ta có quyền kháng cáo, nhưng chứng cứ đã quá rõ ràng, khả năng sửa án là rất thấp.

Phiên tòa kết thúc.

Phùng Giai bước ra khỏi tòa án.

Bầu trời rất xanh.

Ánh nắng rất đẹp.

Dương Đình đứng đợi bên ngoài, cho cô một cái ôm thật chặt.

“Giai Giai, chúc mừng cậu, cuối cùng cũng được sống lại từ đầu!”

Phùng Giai cười.

Một nụ cười thật lòng.

“Cảm ơn.”

“Tiếp theo có dự định gì không?”

“Trước tiên tìm một công việc, cố gắng kiếm tiền, nuôi Tiểu Lạc khôn lớn.”

Phùng Giai nói.

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó, sống thật tốt.”

Ba tháng sau.

Phùng Giai dùng số tiền được chia sau ly hôn cộng với số tiền cha để lại, mở một tiệm bánh nhỏ.

Cô thích làm đồ ngọt.

Trước đây chỉ là sở thích.

Bây giờ đã trở thành sự nghiệp.

Việc kinh doanh của tiệm khá tốt.

Tuy kiếm không nhiều, nhưng đủ để sinh hoạt.

Tiểu Lạc cũng đã thích nghi với cuộc sống mới.

Cậu bé kết thêm những người bạn mới ở trường mới.

Cuộc sống bình yên mà trọn vẹn.

Một buổi chiều.

Phùng Giai đang làm bánh kem trong tiệm.

Điện thoại bỗng reo lên.

Là một số lạ.

Cô bắt máy.

“A lô?”

“Phùng Giai! Là anh!”

Là Trình Vĩ.

Giọng anh ta rất gấp gáp, còn mang theo tiếng nấc nghẹn.

“Phùng Giai, anh cầu xin em, cứu ba anh với!”

Phùng Giai sững người một chút.

“Ba anh làm sao?”

“Ba anh… ba anh bị đánh! Bây giờ đang nằm viện, cần gấp tiền phẫu thuật! Mười vạn tệ! Anh không xoay ra nổi!”

Trình Vĩ vừa khóc vừa nói.

“Phùng Giai, nể tình chúng ta từng là vợ chồng, em giúp anh lần này đi, chỉ lần này thôi, lần cuối cùng!”

Phùng Giai cầm điện thoại, không nói gì.

“Phùng Giai! Em không thể thấy chết mà không cứu được! Dù ba anh có thế nào đi nữa, ông ấy vẫn là ông nội của Tiểu Lạc!”

“Bây giờ ông ấy đang nằm trong bệnh viện, chờ tiền để cứu mạng!”

“Anh xin em!”

Trình Vĩ khóc ở đầu dây bên kia.

Khóc đến tê tâm liệt phế.

Phùng Giai im lặng rất lâu.

Sau đó cô lên tiếng.

Giọng nói vô cùng bình tĩnh.

“Trình Vĩ.”

“Anh còn nhớ đêm sinh nhật sáu mươi tuổi của ba anh không?”

“Nhớ… anh nhớ… là anh sai rồi, anh không nên không cho em và Tiểu Lạc đi, anh không nên bắt em trả tiền…”

“Không.”

Phùng Giai ngắt lời anh ta.

“Tôi không nói chuyện đó.”

“Tôi đang nói đến một câu mà ba anh đã nói trong khách sạn tối hôm đó.”

“Ông ấy nói, bốn mươi bàn tiệc kia là thể diện lớn nhất đời ông ấy.”

“Toàn bộ chi phí, ông ấy tự bao hết.”

Phùng Giai dừng lại một chút.

“Bây giờ ông ấy không gánh nổi nữa, mới nhớ đến tôi.”

“Trình Vĩ, anh nghĩ tôi sẽ giúp sao?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Chỉ còn tiếng thở nặng nề của Trình Vĩ.

“Phùng Giai… em thật sự nhẫn tâm đến vậy sao?”

“Đúng.”

Phùng Giai nói.

“Tôi chính là nhẫn tâm như vậy.”

“Bởi vì chính các người đã dạy tôi một đạo lý.”

“Người lương thiện sẽ bị người khác bắt nạt.”

“Cho nên từ nay về sau, tôi chỉ đối xử tốt với những người xứng đáng.”

“Còn anh, và cả gia đình anh.”

“Không xứng.”

Nói xong, cô cúp máy.

Chặn số.

Sau đó tiếp tục làm bánh kem.

Mùi kem sữa rất thơm.

Lò nướng rất ấm.

Ánh nắng ngoài cửa sổ cũng thật đẹp.

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...