“Anh bận sao?”
“Ừ.”
Nói xong anh cúp máy.
Ở đầu dây bên kia.
Thanh Hòa siết chặt điện thoại.
Ánh mắt tối đi.
Từ trước đến nay.
Chỉ cần cô mở lời.
Lục Trầm Chu chưa từng từ chối.
Đây là lần đầu tiên.
…
Bên này.
Lục Trầm Chu tiếp tục dọn dẹp.
Khi đi ngang qua phòng làm việc.
Anh phát hiện một chiếc hộp giấy bị bỏ quên trong góc.
Bên trên viết:
Tài liệu cá nhân.
Anh mở ra.
Bên trong có rất nhiều giấy tờ.
Hóa đơn.
Bệnh án.
Kết quả kiểm tra sức khỏe.
Vốn chỉ định xem qua rồi cất đi.
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Một tờ giấy màu trắng lọt vào mắt anh.
Bệnh viện Nhân Dân Thành Phố.
Kết quả xét nghiệm.
Người bệnh: Tô Vãn.
Phía dưới là một hàng chữ được đánh dấu đỏ.
Khuyến nghị kiểm tra chuyên sâu.
Nguy cơ tổn thương dạ dày bất thường.
Lục Trầm Chu nhíu mày.
Anh nhớ ra tờ giấy này.
Chính là tờ kết quả lần trước.
Ngày hôm đó.
Tô Vãn đã đặt nó trên bàn ăn.
Anh chỉ liếc qua một cái.
Sau đó nói:
“Tô Vãn, anh mệt lắm rồi.”
“Đừng dùng mấy trò này để thu hút sự chú ý.”
Khi ấy.
Cô không giải thích.
Cũng không tranh cãi.
Chỉ lặng lẽ đổ bát canh xuống bồn rửa.
Rồi quay về phòng.
Lúc đó anh còn cho rằng cô đang giận dỗi vô lý.
Nhưng bây giờ.
Nhìn tờ kết quả trong tay.
Một cảm giác bất an bỗng dâng lên.
Anh lập tức lấy điện thoại.
Gọi cho Tô Vãn.
Cuộc gọi thứ nhất.
Không bắt máy.
Cuộc gọi thứ hai.
Vẫn không bắt máy.
Lần thứ ba.
Giọng nữ máy móc vang lên.
“Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Lục Trầm Chu siết chặt điện thoại.
Sau đó mở WeChat.
[Tô Vãn, em đang ở đâu?]Không trả lời.
[Tờ kết quả xét nghiệm là chuyện gì?]Không trả lời.
[Tô Vãn.]Vẫn không trả lời.
Lần đầu tiên.
Anh cảm thấy sự mất kiểm soát.
Mà cảm giác này khiến anh vô cùng khó chịu.
…
Cùng lúc đó.
Tôi đang ngồi trên ban công nhà Hứa Chi.
Trước mặt là một đĩa trái cây đã cắt sẵn.
Hứa Chi đang nằm trên sofa xem phim.
Điện thoại tôi rung liên tục.
Tôi liếc qua.
Hơn hai mươi tin nhắn.
Đều từ cùng một người.
Lục Trầm Chu.
Hứa Chi nhìn thấy.
Lập tức cười lạnh.
“Cậu ta bị thần kinh à?”
“Hai năm trước cậu sốt bốn mươi độ phải truyền nước, gọi mười cuộc không nghe.”
“Bây giờ mới biết sốt ruột?”
Tôi không nói gì.
Chỉ mở khung chat.
Đọc từng dòng tin nhắn.
Sau đó lại tắt đi.
Trong lòng không còn chút gợn sóng nào.
Có lẽ vì.
Tôi đã chờ quá lâu rồi.
Lâu đến mức.
Khi người đó cuối cùng cũng quay đầu nhìn lại.
Tôi đã chẳng còn đứng ở nơi cũ nữa.
Điện thoại lại rung.
Lần này là cuộc gọi.
Tôi nhìn tên anh hiện trên màn hình.
Một lúc lâu.
Cuối cùng vẫn nhấn nghe.
Đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng nói gấp gáp.
“Tô Vãn.”
“Em đang ở đâu?”
“Tôi ở đâu không liên quan đến anh.”
Lục Trầm Chu nghẹn lại.
Hai giây sau mới hỏi:
“Tờ kết quả xét nghiệm kia là sao?”
Tôi khẽ cười.
“Anh quan tâm à?”
“Anh đang hỏi em.”
“Tôi cũng đang hỏi anh.”
Bầu không khí bỗng im lặng.
Lần đầu tiên.
Người không biết trả lời là anh.
Tôi nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ.
Nhẹ giọng nói:
“Lục Trầm Chu.”
“Chuyện của tôi sau này không cần anh quan tâm nữa.”
“Tôi đã thuê luật sư rồi.”
“Muốn nói gì thì liên hệ với luật sư của tôi.”
Nói xong.
Tôi cúp máy.
Bên ngoài.
Gió đêm thổi qua.
Mang theo chút hơi lạnh dễ chịu.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn.
Không buồn nhìn thêm lần nào nữa.
Còn ở đầu dây bên kia.
Lục Trầm Chu đứng giữa căn nhà trống trải.
Lần đầu tiên nhận ra.
Người luôn đứng đợi anh quay về.
Có lẽ thật sự sẽ không đợi nữa.
6
Ba ngày sau.
Tôi đến bệnh viện làm thêm một đợt kiểm tra.
Kết quả cuối cùng vẫn chưa có.
Nhưng bác sĩ nói tình hình tạm thời ổn định.
Chỉ cần phối hợp điều trị đúng cách.
Khả năng hồi phục rất cao.
Lúc bước ra khỏi phòng khám.
Hứa Chi rõ ràng thở phào nhẹ nhõm hơn tôi.
Cô ấy kéo tôi đi ăn lẩu để ăn mừng.
“Tớ nói rồi mà.”
“Ông trời chưa đến mức nhẫn tâm như thế.”
Tôi bật cười.
“Ừ.”
“Coi như vận khí của tớ vẫn còn.”
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Hứa Chi rung lên.
Cô ấy nhìn màn hình.
Sau đó hơi nhíu mày.
“Bạn học cũ của tớ.”
“Đang làm ở bệnh viện Thanh Hòa điều trị.”
Tôi không để tâm.
Tiếp tục ăn.
Nhưng vài phút sau.
Hứa Chi đột nhiên ngẩng đầu lên.
Ánh mắt có chút kỳ lạ.
“Tô Vãn.”
“Sao vậy?”
“Có lẽ…”
“Có một chuyện cậu nên biết.”
…
Nửa giờ sau.
Chúng tôi ngồi trong quán cà phê đối diện bệnh viện.
Bạn học của Hứa Chi gửi tới vài tấm ảnh chụp hồ sơ.
Đương nhiên đã che toàn bộ thông tin cá nhân.
Nhưng vẫn đủ để nhìn rõ.
Ngày nhập viện.
Mức độ xuất huyết.
Tình trạng bệnh.
Hứa Chi đọc từng dòng.
Sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Tô Vãn.”
“Cậu biết cái này có nghĩa gì không?”
Tôi nhìn cô ấy.
“Có nghĩa gì?”
“Có nghĩa là Thanh Hòa đúng là bị xuất huyết dạ dày.”
Chaporia
Bình Luận (0)