Nơi này từng khiến tôi sợ hãi.
Tôi luôn nghĩ.
Nếu một ngày phải bước vào đây.
Có nghĩa cuộc hôn nhân của tôi đã hoàn toàn thất bại.
Nhưng bây giờ.
Tôi lại thấy nhẹ nhõm.
Bởi vì cuối cùng cũng sắp kết thúc.
…
Phòng hòa giải không lớn.
Khi tôi bước vào.
Lục Trầm Chu đã ở đó.
Mới hơn nửa tháng không gặp.
Anh dường như gầy đi một chút.
Dưới mắt còn có quầng thâm rất rõ.
Nhìn thấy tôi.
Ánh mắt anh lập tức dừng lại.
Rất lâu không rời đi.
Nhưng tôi chỉ bình thản ngồi xuống.
Giống như đối diện một người xa lạ.
Sắc mặt anh hơi cứng lại.
Người hòa giải ngồi giữa hai chúng tôi.
Sau khi xác nhận thông tin.
Ông nhìn về phía Lục Trầm Chu.
“Lục tiên sinh.”
“Ý kiến của anh thế nào?”
Lục Trầm Chu gần như không do dự.
“Tôi không đồng ý ly hôn.”
Tôi không bất ngờ.
Người hòa giải gật đầu.
“Vì lý do gì?”
Lục Trầm Chu nhìn tôi.
“Chúng tôi không có mâu thuẫn nguyên tắc.”
“Tôi thừa nhận thời gian qua mình có sơ suất.”
“Nhưng tôi chưa từng phản bội cuộc hôn nhân này.”
“Tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc ly hôn.”
“Tôi cho rằng mọi chuyện vẫn có thể cứu vãn.”
Trong phòng trở nên yên tĩnh.
Người hòa giải quay sang tôi.
“Tô tiểu thư.”
“Cô nghĩ sao?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Ba năm trước.
Chỉ cần anh nói một câu như vậy.
Tôi sẽ cảm động đến rơi nước mắt.
Nhưng hôm nay.
Tôi chỉ thấy mệt.
“Tôi vẫn muốn ly hôn.”
Lục Trầm Chu cau mày.
“Tô Vãn.”
“Anh đã nói rồi.”
“Chúng ta có thể từ từ nói chuyện.”
Tôi ngắt lời anh.
“Được.”
“Vậy hôm nay nói cho rõ.”
Nói xong.
Tôi lấy một tập tài liệu từ trong túi ra.
Đặt lên bàn.
“Tôi muốn hỏi anh vài chuyện.”
Lục Trầm Chu nhìn tôi.
“Em hỏi đi.”
Tôi mở trang đầu tiên.
“Ba năm trước.”
“Ngày tôi sảy thai.”
“Anh ở đâu?”
Sắc mặt anh khựng lại.
“Tô Vãn…”
“Tôi hỏi anh ở đâu.”
Anh im lặng vài giây.
“Anh ở bệnh viện.”
“Cùng ai?”
“…Thanh Hòa.”
Tôi gật đầu.
Lật sang trang tiếp theo.
“Một năm trước.”
“Mẹ tôi nhập viện.”
“Tôi gọi cho anh bảy cuộc điện thoại.”
“Anh ở đâu?”
Lục Trầm Chu siết chặt ngón tay.
“Anh đang đi công tác.”
Tôi cười.
“Tôi biết.”
“Nhưng sau đó anh về thành phố.”
“Anh đến thăm Thanh Hòa vì cô ấy bị cảm.”
“Đúng không?”
Sắc mặt anh càng khó coi.
Không phủ nhận.
Tức là thừa nhận.
Tôi tiếp tục lật giấy.
“Ngày 16 tháng 5 năm nay.”
“Anh nói sẽ đưa tôi tái khám.”
“Anh có đi không?”
“…Không.
”
“Ngày 22 tháng 8.”
“Anh nói sẽ cùng tôi về thăm mẹ.”
“Anh có đi không?”
“…Không.”
“Ngày 10 tháng trước.”
“Anh nói sẽ ký đơn ly hôn.”
“Anh có đến không?”
“…”
“Tôi hỏi anh có đến không?”
Giọng tôi vẫn rất bình tĩnh.
Nhưng căn phòng lại càng lúc càng ngột ngạt.
Cuối cùng.
Lục Trầm Chu thấp giọng.
“Không.”
Tôi khép tập tài liệu lại.
Người hòa giải cũng trầm mặc.
Bởi vì những thứ tôi đưa ra.
Đều là bằng chứng.
Có thời gian.
Có ghi âm.
Có tin nhắn.
Không thể chối cãi.
Lục Trầm Chu nhìn tôi.
Trong mắt hiện lên vẻ sốt ruột.
“Anh biết mình làm chưa đủ tốt.”
“Nhưng anh chưa từng cố ý làm tổn thương em.”
“Tô Vãn.”
“Anh chỉ là quá bận.”
Tôi bật cười.
Lần đầu tiên trong suốt buổi hòa giải.
Tôi cười.
Nhưng không phải vì vui vẻ.
Mà vì quá buồn cười.
“Quá bận?”
“Từ đầu đến cuối.”
“Anh luôn có thời gian cho Thanh Hòa.”
“Luôn có thời gian tăng ca.”
“Luôn có thời gian cho tất cả mọi người.”
“Chỉ không có thời gian cho tôi.”
Lục Trầm Chu nghẹn lại.
“Tô Vãn.”
“Chuyện đó không giống nhau.”
“Khác ở đâu?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Ngày tôi sảy thai.”
“Thanh Hòa quan trọng hơn tôi.”
“Ngày mẹ tôi nhập viện.”
“Thanh Hòa quan trọng hơn tôi.”
“Ngày ly hôn.”
“Thanh Hòa vẫn quan trọng hơn tôi.”
“Từ đầu đến cuối.”
“Tôi chưa từng là lựa chọn đầu tiên của anh.”
Căn phòng hoàn toàn yên lặng.
Người hòa giải không nói gì.
Bởi vì ông cũng nhìn ra.
Vấn đề không phải một chuyện.
Mà là vô số chuyện tích lũy.
Lục Trầm Chu khàn giọng.
“Anh có thể sửa.”
“Anh có thể bù đắp.”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
“Vì tôi không còn muốn nữa.”
“Tô Vãn…”
Tôi nhìn người đàn ông mình từng yêu suốt nhiều năm.
Trong khoảnh khắc ấy.
Tôi chợt phát hiện.
Anh thật ra không hề thay đổi.
Người thay đổi.
Là tôi.
“Tôi từng nghĩ.”
“Anh không yêu tôi.”
“Tôi từng oán hận điều đó.”
“Nhưng sau này tôi hiểu rồi.”
Ánh mắt Lục Trầm Chu run lên.
Dường như dự cảm được điều gì.
Tôi nhẹ giọng nói:
“Anh không phải không yêu tôi.”
“Anh chỉ yêu bản thân mình hơn.”
“Anh quen với việc tôi chờ anh.”
“Quen với việc tôi tha thứ cho anh.”
“Quen với việc dù anh làm gì, tôi cũng sẽ ở đó.”
“Cho nên anh chưa từng nghĩ tôi sẽ rời đi.”
Mỗi một câu nói ra.
Sắc mặt Lục Trầm Chu lại tái đi một phần.
Đến cuối cùng.
Anh gần như không còn sức phản bác.
Bởi vì anh biết.
Tôi nói đúng.
Chaporia
Bình Luận (0)