“Ta biết trong lòng nàng có ta.”

“Xin nàng cho ta thêm một cơ hội được không?”

Hắn khản giọng cầu xin.

“Nhưng vì sao…”

Ta hỏi qua tấm rèm xe.

“Nhất định phải đợi đến khi ngươi phạm sai lầm rồi mới nghĩ đến chuyện bù đắp?”

Người bên ngoài lập tức câm lặng.

“Giờ nghĩ lại.”

“Người ngươi yêu vốn không phải ta.”

“Dường như cũng không phải Đồng Nhi.”

“Ngươi chỉ yêu chiếc khăn tay đó mà thôi.”

“Kiếp trước ngươi chưa từng thật sự hiểu ta.”

“Kiếp này cũng chưa từng thật sự hiểu Đồng Nhi.”

“Tạ Doãn.”

“Người ngươi yêu.”

“Chỉ có bản thân mình.”

“Nỗi khổ của kiếp trước, ta không muốn nhắc lại nữa.”

“Không phải vì dù thế nào ngươi cũng không thể cảm nhận được.”

“Mà còn vì.”

“Ta sẽ không còn mong đợi ngươi có thể cảm nhận nữa.”

Trên con phố dài ấy.

Ta không biết đêm đó Tạ Doãn đã đứng nhìn về phía Hầu phủ bao lâu.

Ngày hôm sau.

Trong kinh thành bắt đầu xuất hiện lời đồn.

Rằng tân khoa trạng nguyên hành xử vô lễ, x.úc p.hạ.m thiên uy.

Lương Dực Xuyên vào cung.

Không ai biết hắn đã dùng cách gì để cầu được một ân điển từ Thánh thượng.

Chỉ biết kết quả cuối cùng là.

Tân khoa trạng nguyên vì thất lễ trước ngự tiền.

Bị đưa đến Hoài Nam làm một huyện lệnh.

Mà Thánh thượng rộng lượng.

Không muốn nữ nhi Cố gia bị liên lụy.

Nên thu hồi thánh chỉ ban hôn.

Từ đó không còn chuyện Đồng Nhi bị trạng nguyên từ hôn nữa.

Đến khi mọi chuyện hoàn toàn ngã ngũ.

Đã là ba ngày sau lễ hồi môn.

Ta và Lương Dực Xuyên.

Vẫn chưa thật sự động phòng.

Hôm ấy trời quang mây tạnh.

Ngày Lương Dực Xuyên đoạt được vị trí đứng đầu trong hội mã cầu.

Cũng là thời tiết như thế này.

Khi hắn tan triều trở về.

Ta đang ngồi trước bàn trang điểm.

Không biết từ lúc nào.

Đám nha hoàn đã lui hết ra ngoài.

Chỉ còn hắn đứng phía sau ta.

Một cây trâm Lưu Huỳnh được cài lên mái tóc.

Trong gương đồng.

Cây trâm vẫn mới như ngày nào.

Có lẽ bao năm qua hắn vẫn luôn nâng niu cất giữ.

“Hôm nay về sớm vậy sao?”

Ta nhìn hắn trong gương rồi hỏi.

“Ừ.”

Hắn gật đầu.

“Vốn dĩ bệ hạ muốn giữ ta lại bàn bạc thêm chuyện biên quan.”

“Nhưng ta đã xin người ban cho một ân điển.”

“Ân điển gì?”

“Ta nói thần vừa mới thành gia.”

“Nhớ nhung nương t.ử vô cùng.”

“Muốn về nhà.”

“Xin bệ hạ để ngày khác hãy bàn.”

Biết rõ đây là lời hắn cố ý dỗ dành ta.

Nhưng ta vẫn bật cười.

Không khí trong phòng lập tức trở nên khác lạ.

Hắn nắm tay ta đứng dậy.

Rồi xoay người ta đối diện với hắn.

“Huỳnh Nhi.”

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt ta.

“Hôm nay.”

“Nàng làm nương t.ử thật sự của ta, được không?”

Ta đỏ mặt gật đầu.

Hắn lập tức bế bổng ta lên.

Sau đó…

Một đêm xuân ý nồng nàn.

Lương Dực Xuyên là người quanh năm chinh chiến nơi sa trường.

Thế nhưng lại dịu dàng vô cùng.

Lần đầu tiên.

Ta mới thật sự hiểu được thế nào là niềm vui nơi khuê phòng.

Kinh thành bắt đầu truyền tai nhau chuyện Trấn Quan tiểu tướng quân vô cùng sủng ái tân phu nhân.

Người ta nói mỗi ngày tướng quân đều tự tay vẽ mày cho phu nhân.

Ngoài công vụ ra, đi đâu cũng mang nàng theo bên mình.

Những lời ấy rất giống với những gì ta từng nghe ở kiếp trước.

Nhưng tâm trạng của ta lúc này lại hoàn toàn khác.

Mỗi lần Lương Dực Xuyên kể những lời đồn đó cho ta nghe, còn hỏi ta có vui không.

Chọc đến mức ta chỉ muốn trừng mắt nhìn hắn.

Nửa năm sau khi thành thân, Đồng Nhi đến tìm ta.

Nàng nói mình đã phải lòng vị thám hoa lang tân khoa năm ngoái.

Thám hoa lang xuất thân danh môn.

Dung mạo cũng vô cùng tuấn tú.

Quan trọng nhất là, nàng đã nhận được rất nhiều bức thư hắn viết suốt bao năm, nhưng vì nhút nhát nên chưa từng gửi đi.

Từng trang giấy đều chất chứa tình ý.

“Lần này, người hắn thích thật sự là chính con người muội.”

Đồng Nhi vẫn ngây thơ như trước.

Ta cuối cùng cũng có thể buông xuống tảng đá trong lòng.

Cảm giác áy náy cũng vơi đi rất nhiều.

Nửa năm sau, hai người thành thân.

Vẫn là hôn sự do Thánh thượng đích thân ban hôn.

Cũng đúng vào lúc ấy, ta có thai.

Hôm biết tin, Lương Dực Xuyên vui mừng đến mức giống như một đứa trẻ.

Ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp.

Thế nhưng chỉ một tháng sau.

Biên quan truyền tới tin cấp báo.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...