20px

Phụ thân ta chưa từng trở thành người đứng đầu bá quan trong triều.

Thi cốt của người.

Vẫn còn nằm lại nơi bãi tha ma.

Mẫu thân cũng chưa từng lặng lẽ dặn dò ta.

Rằng đã là mẫu nghi thiên hạ.

Nhất định phải làm một vị hiền hậu.

Mọi chuyện đều phải lấy tâm ý của bệ hạ làm trọng.

Thi cốt của bà cũng giống như phụ thân.

Nằm rải rác nơi bãi tha ma.

Không người thu liệm.

Sau khi khóc rồi cười.

Ngược lại ta dần bình tĩnh trở lại.

Nhìn gương mặt đầy lo lắng của Xuân Nha.

Ta khẽ nói:

“Ngươi lui xuống trước đi.”

“Không có lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không được bước vào nội điện nửa bước.”

Xuân Nha ba bước quay đầu một lần rồi mới rời đi.

Có lẽ vì đã từng trải qua một giấc mộng Hoàng Lương.

Nên lúc này.

Ta chưa từng bình tĩnh đến thế.

Yên lặng.

Thản nhiên.

Ta mặc lại phượng bào của Hoàng hậu.

Chỉnh lại mái tóc đã rối.

Cài lên đầu cây phượng thoa tua rua chỉ Hoàng hậu mới được sử dụng.

Rồi đặt bảo sách và bảo ấn của Hoàng hậu ngay ngắn trên án kỷ.

Sau khi chuẩn bị xong tất cả.

Ta treo dải lụa trắng lên xà nhà.

Mộng đẹp đến đâu.

Cũng phải tỉnh lại.

Khi dải lụa trắng siết chặt lấy cổ.

Ý thức của ta dần trở nên trống rỗng.

Ngay trước lúc hoàn toàn chìm vào hôn mê.

Bên tai lại vang lên tiếng hồng chung và tiếng chuông Tam Thanh.

Cùng với tiếng gào thét thê lương của Lý Cảnh Hành:

“Đạo trưởng!”

“Chẳng phải ngươi nói lần này giấc mộng Hoàng Lương nhất định có thể lừa được nàng ấy sao?”

“Vì sao vẫn không được?”

Ta thà đối mặt với một đời bi thảm.

Cũng không muốn chìm đắm trong giấc mộng đẹp.

Rồi mãi mãi không tỉnh lại.

16

Ta đột ngột mở mắt.

Trong giấc mộng Hoàng Lương đã trải qua hai năm.

Nhưng bên ngoài thực ra chỉ mới qua hai canh giờ.

Ta vừa định đưa tay bóp lấy cổ Lý Cảnh Hành.

Thì ánh dương đầu ngày chậm rãi rơi xuống người ta.

Và cả thi thể đã mục nát của ta.

Trời sáng rồi.

Quỷ sợ ánh mặt trời nhất.

Ta cảm nhận được từng đợt đau nhói truyền đến.

Lập tức quen thuộc trốn vào góc tối âm u trong hoàng cung.

Lặng lẽ chờ đợi màn đêm lần nữa buông xuống.

Trong cung lòng người hoang mang.

Ta co mình dưới gầm giường tối tăm trong lãnh cung.

Đây là nơi ẩn nấp tốt nhất mà ta tìm được.

Hiếm có dấu chân người lui tới.

Âm khí cũng đủ nặng.

Mặt trời dần lên đến chính ngọ.

Rồi từ từ ngả về tây.

Cuối cùng hoàn toàn chìm xuống.

Ta bò ra khỏi lãnh cung.

Bộ dạng tóc tai bù xù bị một tên tiểu thái giám nhìn thấy.

Tiếng hét thất thanh vang tận trời cao.

Trong cung có quỷ.

Đó là chuyện ai ai cũng biết.

Cho dù ta không thể chạm vào bất kỳ ai.

Cũng đủ khiến vô số cung nữ, thái giám run rẩy sợ hãi.

Lý Cảnh Hành co đầu rút cổ trong Càn Thanh điện.

Lão đạo dán đầy bùa chú bên ngoài điện.

Chu sa hòa cùng máu tươi.

Viết thành những phù văn quỷ dị.

Mỗi lần ta đến gần.

Kim quang lại bùng lên.

Ép ta liên tục lùi lại, không thể tiến thêm nửa bước.

Ta mở to đôi mắt không ngừng rỉ máu.

Nhìn về phía lão đạo.

Mới chỉ vài ngày ngắn ngủi.

Lão già ấy đã già đi không chỉ một tuổi.

Vốn dĩ đã ngoài sáu mươi.

Giờ đây lại càng giống ngọn đèn cạn dầu trước gió.

Trên mặt đầy những nếp nhăn chằng chịt.

Đột nhiên ta hiểu ra.

Giấc mộng Hoàng Lương càng chân thật.

Thì càng hao tổn tuổi thọ của ông ta.

Đời Đoan Vương trong giấc mộng kia giả dối đến cực điểm.

Lão đạo chỉ tổn thất vài tháng tuổi thọ.

Còn đời này của Túc Vương.

Đã chân thật hơn rất nhiều.

Hắn không vô duyên vô cớ yêu ta.

Cũng không vì ta mà giải tán lục cung.

Chúng ta nhiều nhất chỉ là một đôi phu thê tương kính như tân.

Nếu không phải ngọn nến màu xanh lục kia.

Suýt nữa ta đã bị lừa rồi.

Chỉ riêng giấc mộng của Túc Vương.

Đã lấy đi của lão đạo mười năm tuổi thọ.

Thế nhưng vẫn không lừa được ta.

Ta đang nóng lòng muốn phá tan tầng tầng bùa chú để xông vào Càn Thanh điện.

Lý Cảnh Hành lại run rẩy bước ra ngoài.

Trong mắt hắn đầy sợ hãi.

Nhưng trên gương mặt lại cố gắng bày ra vẻ thâm tình quyến luyến.

Hắn lấy hết can đảm đi về phía ta.

Khó nhọc mở miệng:

“Thu Miên, ta hối hận rồi.”

“Chúng ta… sao lại đi đến bước đường hôm nay chứ?”

“Nàng còn nhớ những chuyện năm xưa giữa chúng ta không?”

17

Chúng ta là thanh mai trúc mã.

Là một đôi được cả kinh thành ngợi khen.

Hắn là Thái tử được muôn vàn sủng ái.

Ta là Thái tử phi được nuôi dưỡng từ nhỏ.

Lý Cảnh Hành nhìn đôi mắt đỏ như máu của ta.

“Cho dù… cho dù tình cảm giữa chúng ta có phai nhạt đi đôi chút.”

“Nhưng sao lại thành ra thế này chứ?”

“Thu Miên, trẫm biết mình sai rồi. Trẫm không nên vì một thứ nữ nho nhỏ mà ra tay với Thẩm gia.”

“Chuyện đó thật sự không đáng.”

“Rõ ràng hoàn toàn có thể để nàng làm Hoàng hậu, để nàng ta làm Quý phi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...